Home/Truyện cổ tích thế giới/Anh chàng chăn lợn

Anh chàng chăn lợn

10-04-2016 - 4389 views

Ngày xưa ngày xửa, có một chàng hoàng tử vô cùng nghèo, giang sơn của chàng cũng vô cùng nhỏ hẹp. Tuy nói giang sơn nhỏ thì cũng thật là nhỏ đấy nhưng cũng là đủ để cho hoàng tử có thể kén cho mình được một nàng vợ và hiện tại chính là thời gian mà chàng muốn tìm được cho mình một người để có thể trở thành người bạn trăm năm với mình.

Chàng đã hoàn toàn sẵn sàng để đi tới hỏi cô công chúa là con gái của hoàng đế rằng:

– Liệu nàng có đồng ý kết duyên cùng ta không?

Truyện cổ tích thế giới: Anh chàng chăn lợn

Truyện cổ tích thế giới: Anh chàng chăn lợn

Hoàng tử rất có thể sẽ làm vậy, bởi vì tiếng tăm của chàng đã vang dậy khắp cả vùng. Tất nhiên, cũng có thể sẽ có hàng trăm nàng công chúa khi nghe được những lời nói của chàng thì sẽ e thẹn mà trả lời chàng như thế này:

loading...

– Vâng, thiếp đồng ý!

Tuy nhiên, người này lại là cô con gái của hoàng đế! Và các bạn cũng nên nghe kể đầu đuôi mọi chuyện chứ nhỉ? Nó như thế này đây:

Trên ngôi mộ của vua cha lại đột nhiên mọc ra một cây hoa hồng. Và trời ơi! Cây hoa hồng đó quả thực vô cùng đẹp đẽ! Và cứ phải năm năm trời nó mới lại một lần ra hoa, và mỗi lần cũng chỉ mọc duy nhất một đóa hoa, nhưng đóa hoa này lại thơm dịu đến mức chỉ cần ngửi thôi cũng đã đủ khiến người ta quên hết mọi ưu phiền trong cuộc sống.

Hơn nữa chàng hoàng tử còn sở hữu một con chim họa mi có giọng hót vô cùng hay tuyệt. Với chiếc cổ họng nhỏ tí xíu của mình, con chim họa mi đó đã phát ra được những khúc hát thánh thót đến không tưởng.

Nàng công chúa con gái của hoàng đế có nghe thiên hạ đồn đại những điều đó, bởi vậy nên nàng rất muốn có được cả bông hoa hồng kia và cả con chim họa mi ấy nữa. Biết điều đó nên chàng hoàng tử lập tức để cả hai món đồ vào trong hai chiếc tráp bạc, sau đó sai người đưa tới tặng cho nàng công chúa.

Hoàng đế liền cho người đem theo hai món đồ ấy đến đại điện cho nàng công chúa xem, đại điện cũng chính là nơi nàng đang mê mẩn cùng các cung nữ chơi trò chơi tiếp khách. Khi nhìn thấy hai tráp bạc kia, nàng hoan hỉ vỗ tay mà reo lên:

– Ta ước gì trong đó là mèo con, điều đó tuyệt lắm!

Nhưng người bê tráp lại lấy ra cây hoa hồng trước tiên. Mọi cung nữ trong đại điện lập tức rú ầm lên:

– Ôi trời! Bông hồng đẹp quá đi!

Hoàng đế cũng mở lời:

– Đẹp vẫn chưa đủ, chính xác phải là tuyệt mỹ, chỉ thế mới xứng với nó.

Tuy nhiên khi nàng công chúa tới cạnh bông hoa hồng và ngửi ngửi, nàng liền phụng phịu mà bảo rằng:

– Ồ! Phụ vương à, đây là hoa thật, không phải là hoa giả!

Mấy tên nịnh thần ở bên cạnh lập tức phụ họa theo:

– Ôi chao! Đó quả thực là một bông hoa hồng thật!

Rồi hoàng đế lại phán:

– Ngươi cũng nên xem xem trong cái tráp còn lại chứa cái gì, sau đó thì bực mình thì không muộn.

Vậy là người bê tráp lại tiếp tục mở chiếc tráp thứ hai, và con họa mi liền bay ra ngoài. Nó ưỡn ngực cất cao giọng hót thánh thót của mình, phải nói là hay đến mức người ta không thể nào chê bai điểm gì.

Đám cung nữ trong điện liền nói mấy thứ tiếng Pháp hơi dở như cách bọn họ vẫn thường làm:

– Merveilleux! Charmant! (Tuyệt quá! Dễ thương quá!)

Từ trong đám nịnh thần, một lão liền tán dương:

– Con chim họa mi này khiến cho thần nhớ tới hộp chứa thuốc bào mà có cái máy hát mà cố hoàng hậu giữ, quả thật là giống hệt, giống từ giọng giống tới điệu.

– Đúng! Đúng lắm!

Nói đoạn hoàng đế liền òa khóc hệt như một đứa trẻ.

Nàng công chúa cũng thốt lên rằng:

– Ta không thể tin nổi đây lại là một con chim họa mi thật đấy.

Người đem chim tới tặng vội vàng tâu là:

– Thưa công chúa, nó đúng là chim họa mi thật ạ!

– Vậy thì hãy để nó được bay đi!

Hơn nữa nàng công chúa cũng kiên quyết không cho phép chàng hoàng tử được vào trong cung.

Tuy nhiên chàng hoàng tử lại không hề cảm thấy nản lòng. Tiếp theo chàng cho người chuẩn bị phẩm màu nâu cùng với phẩm màu đen rồi đem chúng bôi hết lên mặt mình, chàng kéo chiếc mũ sụp xuống đến tận đôi mắt của mình, còn giả vờ như chân mình đi khập khiễng rồi mới bước vào trong trình điện nói:

– Muôn tâu thánh thượng! Kẻ bầy tôi này cúi xin thánh thượng cho phép được vào hầu hạ ở trong hoàng cung.

– Đã có quá nhiều người tới đây xin việc rồi. Tuy nhiên hiện giờ ta rất cần một người biết chăn lợn, nếu nhà ngươi làm được việc ấy thì ta sẽ nhận.

Chàng hoàng tử nghe vậy cũng chấp nhận ở lại hoàng cung với công việc chăn lợn. Người ta cấp cho chàng ở tại một căn buồng khá tồi tàn ở ngay cạnh chuồng ngựa. Suốt ngày chàng đều cặm cụi, chỉ ngay đêm đầu tiên thì chàng đã làm được một chiếc nồi rất xinh xắn mà bên trong nó gắn đầy những nhạc. Chỉ cần chàng đặt chiếc nồi ấy lên bếp thì nhạc lại vang lên điệu nhạc khúc của nước Đức cổ xưa.

Ach! Du lieber Augustin!

Alles ist vack, vack, vack!

(Dịch nhạc: Ô này! Augustin thân mến ơi! Mọi việc đều như ý, như ý, như ý!)

Tuy nhiên điều kì diệu nhất của chiếc nồi nhạc này là mỗi khi ta thò tay vào những đám hơi đang bốc lên từ chiếc nồi thì sẽ ngay lập tức ngửi được mùi thơm của tất cả món ăn đang được xào nấu ở trong mọi căn bếp của kinh thành.

Và nhất định cái nồi ấy sẽ khác hoàn toàn với một bông hoa hồng rồi.

Khi công chúa đem theo tất cả những người cung nữ của mình đi chơi, vô tình đi ngang qua và nghe được tiếng nhạc thì tất cả đều dừng lại và nghe đến mê tít, bởi vì bản thân nàng cũng biết cách để chơi bản nhạc kia.

Ach! Du lieber Augustin!

Có điều nàng phải thú thật là nàng chỉ có thể chơi duy nhất câu ấy thôi, hơn nữa khi đánh đàn nàng cũng chỉ có thể đánh kiểu mổ cò. Vì vậy công chúa bất ngờ thốt lên rằng:

– Đó chính là điệu khúc mà ta đã học thuộc. Cái tên chăn lợn này chắc chắn không phải là một người ngu đần. Mau vào hỏi hắn xem cái đàn kia của hắn giá bao nhiêu.

Một người cung nữ trong đám liền chui vào bên trong chuồng lợn, mà trước khi bước vào cũng không quên xỏ vào chân một đôi guốc, sau đó mới hỏi:

– Này, cái nồi kia anh muốn bán bao nhiêu tiền thế?

– Tôi chỉ muốn đổi mười nụ hôn từ công chúa mà thôi.

Nghe câu trả lời như vậy thì cung nữ mới hét lên:

– Giời ơi là giời!

– Tôi không bớt đâu đấy.

Khi cung nữ ra ngoài, nàng công chúa mới lập tức hỏi:

– Hắn nói sao hả?

Người cung nữ kia rất khó xử nhưng vẫn phải trả lời:

– Thần không dám nhắc lại những lời ấy đâu. Khủng khiếp lắm!

– Vậy thì nói thầm vào tai ta cũng được.

Và tất nhiên là cung nữ kia rất vâng lời, ghé vào tai công chúa mà thì thầm. Nhưng nghe xong thì công chúa cũng phải hét lên:

– Đúng là quân thô tục mà.

Sau đó nàng lập tức bỏ đi. Nhưng nàng chưa đi được đến mười bước thì bản nhạc kia lại ngân vang, vô cùng thánh thót.

Ach! Du lieber Augustin!

Alles ist vack, vack, vack!

Công chúa dừng lại, sai một cung nữ:

– Ngươi trở lại và hỏi hắn xem có đồng ý nhận mười nụ hôn từ các cung nữ của ta không?

Nhưng chàng trai chăn lợn cũng rất thẳng thắn đáp:

– Không, cảm ơn! Hoặc là mười nụ hôn từ công chúa, hoặc là cứ để nguyên chiếc nồi ấy lại đây!

Đến nước này thì công chúa cũng đành:

– Hắn ta thật bướng bỉnh! Nhưng đành vậy, mấy người các ngươi mau đứng vây lại cho ta, không được để ai nhìn thấy cảnh này.

Vậy là đám cung nữ liền vây tròn lại, còn cẩn thận căng váy của mình ra. Sau đó chàng trai chăn lợn đã nhận đủ mười nụ hôn từ nàng công chúa, còn nàng công chúa lại vui vẻ nhận lấy chiếc nồi nhạc.

Tất cả mọi người đều vô cùng vui sướng. Mọi người cùng đem chiếc nồi nhạc ấy chơi cả buổi tối mà không chán. Cũng không một căn bếp nào ở trong kinh thành có thể giữ được bí mật của mình. Tính từ tên quan thị vệ đến mấy gã thợ giày, dù ai ăn gì thì họ cũng đều rõ như lòng bàn tay. Đám cũng nữ vô cùng thích thú, họ vừa đưa tay lên vỗ lại vừa nhảy lên câng cẫng mà hò hét:

– Chúng ta đều biết hết: người nào ăn súp cùng hạnh nhân hoặc là trứng tráng, người nào ăn thịt quay cùng món bột nấu sữa. Thật tuyệt!

– Đúng vậy! – Viên quan giám thị ở trong cung cũng nhanh chóng phụ họa theo.

Nàng công chúa cũng không quên căn dặn tất cả mọi người:

– Tốt nhất là mấy người các ngươi không nên bép xép bất cứ điều gì, bởi ta là công chúa, là con gái của hoàng đế, hiểu chứ?

Đám cung nữ trong cung đều đồng thanh hô:

– Thưa công chúa, trời sẽ giữ giúp mồm và miệng của chúng thần!

Chàng trai chăn lợn, cũng chính là chàng hoàng tử mà tất cả mọi người vẫn cứ lầm tưởng chỉ là một anh chàng chăn lợn bình thường, không bao giờ mất một ngày vô ích mà lại không thể sáng chế ra những món đồ mới lạ.

Lần này chàng lại gọt giũa được một chiếc Cơrêxen vô cùng xinh đẹp (Crécelle được hiểu là một loại nhạc cụ làm bằng gỗ, có hình tròn với những thanh gỗ nhỏ to khác nhau, mỗi khi quay thì có một chiếc cần đập vào thân của các thanh gỗ kia và phát ra tiếng). Mỗi khi chàng quay thì chiếc Cơrêxen lại phát ra những điệu nhạc khác nhau, nào điệu valse, nào điệu ngựa phi, nào điệu ponka, nói chung là đủ mọi điệu nhảy có ở trên đời này.

Khi nàng công chúa đi ngang qua thì phải nán lại mà thốt lên rằng:

– Thật quá hay đi à! Ta chưa bao giờ nghe được những thứ nhạc nào có thể mê ly như vậy. Hãy vào và hỏi hắn xem vật ấy của hắn đáng bao nhiêu tiền. Nhưng mà lần này dù thế nào thì ta nhất định sẽ không hôn hắn nữa đâu.

Khi người cung nữ được lệnh vào hỏi trở ra thì bẩm báo lại:

– Thưa công chúa, vật lần này hắn đòi những một trăm nụ hôn cơ ạ!

Nàng công chúa trợn tròn mắt hét:

– Đồ điên!

Nói đoạn nàng liền nhấc chân bỏ đi. Tuy nhiên cũng chưa đi được mười bước thì nàng lại phải dừng lại rồi nói:

– Ta phải là người khuyến khích những thứ nghệ thuật chứ. Ta vốn là con gái của hoàng đế mà. Hãy vào nói với hắn rằng ta đây sẽ ban cho hắn số nụ hôn bằng ngày hôm qua, số còn lại thì hắn sẽ được nhận từ những người cung nữ của ta.

Mấy cung nữ theo sau công chúa đều giẫy nẩy lên mà kêu:

– Chúng thần phải hôn cái tên thô lỗ kia á?

Công chúa giận nói:

– Hắn ta thì sao nào? Chẳng phải công chúa ta đây cũng đã hôn hắn rồi ư, hơn nữa mấy người các ngươi vốn là đám bề tôi mà ta tốn tiền nuôi ăn nuôi ở và trả lương đấy!

Nhưng khi cung nữ quay lại chuồng lợn truyền đạt ý muốn của nàng công chúa thì chàng trai chăn lợn ấy vẫn khăng khăng một mực:

– Một trăm nụ hôn từ công chúa, nếu không thì của ai người nấy giữ vậy.

Sau cùng thì công chúa vẫn chịu thua, nàng truyền:

– Tất cả đều đứng quây lại cho ta.

Đám cung nữ lại tiếp tục đứng quây tròn lại, chàng trai chăn lợn cũng bắt đầu những nụ hôn với công chúa.

Nhưng lần này hoàng đế đứng ở phía trên bao lơn lại nhìn ra và tự hỏi mình:

– Không biết ở gần chuồng lợn xảy ra chuyện gì đấy nhỉ?

Hoàng đế lấy tay dụi mắt rồi lại đeo kính của mình vào nhìn lại, ngài thốt ra:

– À! Hóa ra là bọn cung nữ đang đùa nghịch. Ta phải xuống xem đám này đang bày trò đùa nghịch gì mới nào!

Nói xong hoàng đế cũng nhanh chóng xỏ đôi băng túp của mình vào, ngài đi xuống thang gác rất nhanh. Khi xuống tới sân thì ngài cố gắng rón rén để lại gần mà không cho ai phát hiện.

Nhưng thật ra hoàng đế làm vậy cũng thật bằng thừa, bởi vì cả đám cung nữ này vẫn đang bận đếm từng nụ hôn để tránh gã chăn lợn kia hôn quá số lượng mà hắn được hưởng. Vì vậy mà họ hoàn toàn không hay biết là hoàng đế đã đến. Ngài liền kiễng cao chân để nhìn vào trong, nhưng khi nhìn thấy thì ngài rất tức giận mà hét lên:

– Cái gì thế này hả?

Nhanh như chớp, hoàng đế rút đôi băng túp của mình ra để mà quật túi bụi vào cái đám cung nữ kia. Trong lúc đó chàng trai chăn lợn đã hôn được cái tám mươi sáu rồi. Hoàng đế vô cùng cáu giận liền thét một tiếng:

– Cút ngay!

Vậy là cả chàng trai chăn lợn lẫn nàng công chúa đều bị hoàng đế đuổi khỏi vương quốc của ngài. Và trời lúc này lại đổ mưa như là trút nước. Nàng công chúa ngẫm tình cảnh của mình mà òa khóc nức nở. Nàng ở đó không ngừng than vãn rằng:

– Cái thân tôi thật khổ mà! Tại sao tôi không bằng lòng lấy chàng hoàng tử vô cùng đáng yêu kia thì mọi chuyện có tốt hơn không?

Lúc bấy giờ thì chàng trai chăn lợn mới chạy ra sau một cái gốc cây để nấp, chàng đem lau sạch sẽ những phẩm màu nâu cũng như phẩm màu đen ở trên mặt mình, cũng cởi bỏ cả bộ quần áo rách rưới trên người ra. Sau đó chàng mới trở lại nơi công chúa đang đứng trong bộ trang phục hoàng tử và bảo với nàng:

– Ta đến để mà nói cho công chúa một điều là ta đây vô cùng khinh thường công chúa. Bởi vì công chúa lại không muốn yêu chàng hoàng tử phúc hậu và thật thà, công chúa cũng không hiểu được giá trị của cây hoa hồng cũng như chim họa mi, nhưng công chúa lại chỉ vì một vật rất nhỏ mọn rồi đi hôn cái tên chăn lợn kia! Thật là đáng kiếp mà!

Nói xong chàng hoàng tử lập tức trở về đất nước của mình, chàng vào nhà rồi khóa cửa thật chặt. Khi công chúa theo đến trước cửa thì cứ ở đó mà hát mãi khúc:

Ach! Du lieber Augustin!

Alles ist vack, vack, vack!

Nhưng là chẳng có một chút hiệu quả nào. Chàng hoàng tử vẫn chẳng chịu mở cửa.

loading...