Anh và em gái

12-04-2016 - 8847 views

Người anh trai cầm tay đứa em gái của mình rồi thủ thỉ rằng:

– Em ạ! Từ khi mẹ mất đi, anh em mình cũng không lúc nào được sung sướng cả. Ngày qua ngày mẹ ghẻ đều đánh đập chúng ta, nếu như cô đến để gặp bà ta cầu xin điều gì đó, bà ta sẽ lại thượng cẳng chân rồi hạ cẳng tay và đuổi đi ngay. Bà ta chỉ luôn cho chúng ta ăn những miếng bánh mì đuôi thẹo đầu thừa cũng đã khô cứng cả. Con chó nằm ở dưới gầm bàn ấy còn sung sướng hơn cả anh em chúng mình nữa, thi thoảng nó còn được bà ta vứt cho vài miếng ngon ngon. Cầu mong ông trời thương hại và phù hộ nói cho mẹ của chúng mình biết được cuộc sống hiện tại của anh em mình! Còn bây giờ thì chúng ta đi thôi em, anh em chúng mình sẽ cùng nhau tới nơi khác thôi.

anh-va-em-gai

Truyện cổ tích thế giới: Anh và em gái

Vậy là hai anh em cứ thế đi suốt ngày qua ngày, họ qua những đồng cỏ, rồi qua những ruộng nương, còn đi qua cả những nơi có đất đá rất ghồ ghề nữa. Khi bầu trời trút mưa thì cô em gái mới bảo anh trai mình rằng:

– Anh ơi, trời cũng thương mà khóc cho anh em ta đấy!

loading...

Khi trời đã về chiều tối thì hai anh em đi tới cánh rừng rất rộng, và lúc này thì cả hai đã đều mệt mỏi lắm rồi, họ cảm thấy rất buồn chán, lại còn đói bụng bởi vì phải đi một quãng đường rất xa. Vì vậy hai anh em liền nắm tay nhau chạy vào trong một hốc cây rồi ôm nhau ngủ thiếp đi.

Buổi sáng ngày hôm sau, lúc hai anh em mở bừng mắt tỉnh dậy cũng là lúc mặt trời lên cao rồi, những tia nắng chói chang chiếu thẳng vào trong hốc cây cả hai đang nằm. Người anh bảo với em gái:

– Em ạ, bây giờ anh khát quá đi mất. Chỉ cần gặp suối thì anh sẽ uống nó ngay tức thì. Hình như anh có nghe thấy tiếng nước đang chảy róc rách gần đây?

Người anh liền đứng dậy và dắt theo cô em gái của mình đi tìm con suối. Bà mẹ kế xấu xa của cả hai vốn là mụ phù thủy. Khi thấy hai anh em này trốn đi thì bà lập tức bám theo sau một cách bí mật. Mụ đã phù phép ở tất cả những con suối có trong rừng này.

Khi hai anh em nhìn thấy phía trước có một con suối, nhìn vào dòng nước, nó chảy từ trên cao xuống như dòng thác bạc đang đổ xuống bãi đá vậy. Người anh ngay lập tức muốn được xuống phía dưới bờ suối để mà uống nước, tuy nhiên người em gái lại nghe được có tiếng rì rào từ dòng suối vọng ra:

– Người nào uống nước suối này sẽ hóa thành cọp! Người nào uống nước suối này sẽ hóa thành cọp!

Cô em gái lập tức kéo tay anh trai mình lại và bảo:

– Anh ơi, van xin anh đừng uống nước nơi này, không thì anh sẽ biến thành cọp dữ và xé xác em ra mất thôi!

Dù cho người anh đã khát đến mức cổ họng cháy khô, nhưng vì thấy em gái như vậy nên anh quyết không uống nữa. Anh bảo:

– Vậy thôi, chúng ta đợi tìm con suối khác rồi uống.

Và hai anh em lại tiếp tục đi, họ tìm tới con suối thứ hai ở trong khu rừng, và cô em gái lại nghe thấy tiếng dòng nước thì thầm:

– Người nào uống nước suối này sẽ hóa thành chó sói! Người nào uống nước suối này sẽ hóa thành chó sói!

Cô em gái lại nói với anh trai mình:

– Anh ơi, van xin anh đừng uống nước nơi này, không thì anh sẽ biến thành chó sói và ăn thịt em mất thôi!

Và người anh trai lại tiếp tục nghe lời em gái mà không uống nước, rồi bảo với em mình:

– Vậy thì anh sẽ cố nhịn để tìm con suối khác vậy. Nhưng đến lúc ấy thì dù cho em nói gì anh cũng sẽ uống nước đấy, bây giờ anh đã khát đến kiệt sức rồi này!

Sau đó hai anh em tiếp tục đi, khi họ tới con suối thứ ba, người em gái lại nghe được tiếng nói từ dùng nước đang chảy róc rách kia:

– Người nào uống nước suối này sẽ hóa thành con mang! Người nào uống nước suối này sẽ hóa thành con mang!

Cô em gái vội vàng nói với anh trai:

– Trời ơi, anh ơi, van xin anh đừng uống nước nơi này, không thì anh sẽ biến thành con mang rồi bỏ em chạy đi mất thôi!

Tuy nhiên thì người anh đã khát tới mức không chịu được nữa, khi thấy nước thì lập tức quỳ xuống bên cạnh bờ rồi cúi xuống để uống nước cho thỏa cơn khát. Và khi những giọt nước ấy chỉ vừa mới qua môi thôi thì người anh lập tức bị biến thành một con Mang và nằm ở ngay bên cạnh bờ suối ấy.

Cô em gái lập tức quỳ xuống bên cạnh người anh trai xấu số của mình than khóc thương hại vì anh trai mình bởi uống mấy giọt nước mà lại bị phù phép. Và con Mang nằm đó cũng òa lên khóc, nó cứ nằm ở đó mà rên rỉ không thôi.

Mãi một lúc sau cô em gái mới bảo:

– Anh Mang yêu quý của em, anh hãy cứ yên tâm, không bao giờ em rời bỏ anh dù chỉ là một bước.

Sau đó người em liền tháo nịt vàng của mình ra và buộc vào cổ của Mang, rồi lại đi tìm nhổ những sợ cói để tết thành sợi dây mềm và dắt Mang đi, cả hai cứ đi mãi, đi mãi cho đến khi vào tận rừng sâu. Cả hai cứ tiếp bước như vậy cho đến khi nhìn thấy một căn nhà nhỏ cũ kĩ. Khi nhìn thấy bên trong là nhà bỏ không nên người em nghĩ bụng là cả hai có thể ở lại nơi này được rồi. Sau đó em lại đi tìm những rêu cùng lá vàng làm thành đệm mềm để cho Mang.

Vào mỗi buổi sáng thì người em lại đi vào rừng tìm đủ các loại củ, hạt dẻ cũng như dâu dại. Em mang theo cỏ non trở về làm thức ăn cho Mang, rồi đút từng miếng một cho Mang ăn. Và Mang vô cùng vui thích, nó cứ nhảy nhót ở quanh em mình.

Khi trời tối, cả hai cũng đã mệt lả, người em gái lại gối đầu trên lưng của Mang và ngủ một giấc thật ngon. Nếu như bây giờ người anh có thể trở lại thành người thì chắc chắn họ sẽ có được một cuộc sống vui sướng hơn trước rất nhiều.

Thời gian dài trôi qua, cả hai cứ sống hiu quạnh như vậy ở tận trong rừng hoang. Vào ngày nọ thì nhà vua tổ chức cuộc đi săn vô cùng lớn ở trong rừng. Những tiếng tù và, tiếng chó sủa cùng tiếng người đi săn cứ hò hét và cười đùa vang vọng hết cả khu rừng rộng lớn. Khi Mang nghe được những tiếng ấy thì nó cũng rất muốn được nhập cuộc vui. Mang liền bảo với em gái rằng:

– Trời ơi, em gái của anh, em hãy cho anh ra ngoài nhập vào cuộc săn đó nhé. Anh không thể nào mà nhịn thêm nữa rồi!

Mang cứ thế nài nỉ đến tận khi cô em gái mềm lòng và đồng ý mới chịu thôi. Em bảo Mang là:

– Dù cho thế nào thì chiều tối là anh phải về nhà ngay nhé. Em sẽ đóng cửa phòng mấy tên thợ săn hung tợn kia. Khi anh về, để cho em có thể nhận ra đó là anh thì anh nhớ gõ cửa rồi bảo: “Em gái của anh, em hãy mở cửa cho anh đi!” Anh phải nói được thế thì em mới mở cửa, nếu không thì em không mở đâu!

Nghe em gái dặn dò xong thì Mang liền ra ngoài, nó cứ thế tung tăng và nhảy nhót ở trong bầu không khí trong lành này. Khi vua cùng đám quần thần nhìn thấy một con Mang rất đẹp thì họ lập tức hùa nhau cùng đuổi theo, nhưng lại không cách nào đuổi kịp được. Khi tưởng là sắp bắt được rồi thì Mang lại bỗng nhiên nhảy vọt lên qua những bụi rậm um tùm rồi biến mất tăm.

Thấy trời tối, Mang liền trở về, nó gõ cửa rồi bảo:

– Em gái của anh, em hãy mở cửa cho anh đi!

Người em gái trong nhà nghe được liền mở toang cánh cửa ra, Mang nhảy vào trong nhà và nằm nghỉ cả đêm ở trên tấm đệm mềm và ấm áp của mình.

Và sáng ngày hôm sau, khi cuộc săn bắt đầu. Mang nghe thấy những tiếng tù và cùng tiếng la hét từ đám thợ săn thì lòng nó lại bắt đầu rạo rực hết cả lên. Mang bảo em gái:

– Em gái à, mau mở cửa cho anh ngay đi. Kiểu gì thì anh cũng phải ra ngoài mới được.

Và người em gái cũng nghe lời mở cửa ra để Mang được ra ngoài, nhưng cũng không quên dặn:

– Khi trời đã tối thì anh nhớ phải có mặt ngay ở nhà nhé. Và anh phải nhớ gõ cửa rồi gọi em theo lời mà em dặn đấy!

Khi nhà vua cùng đám quần thần nhìn thấy con Mang có đeo chiếc vòng vàng kia thì tất cả lập tức đuổi theo, nhưng là Mang đã nhanh trí mà chạy đi, nó chạy nhanh hơn rất nhiều. Cuộc đuổi bắt Mang cứ thế kéo dài cả một ngày, khi trời tối, đám thợ săn cuối cùng cũng có thể vây Mang lại một chỗ. Và một người trong đám thợ săn ấy đã bắn trúng một chân của Mang khiến nó bị thương nhẹ, Mang bị thương cứ khập khiễng chạy tiếp nhưng không được nhanh như trước. Sau đó người thợ săn liền lần theo dấu vết Mang để lại cho đến tận căn nhà nhỏ trong rừng sâu, người đó cũng nghe thấy Mang cất tiếng gọi vào:

– Em gái của anh, em hãy mở cửa cho anh đi!

Người thợ săn nhìn thấy cánh cửa của căn nhà mở ra và lại đóng lại ngay lập tức. Và người ấy nhớ kỹ tất cả mọi thứ mình đã nhìn thấy và nghe thấy, sau đó trở lại kể lại tất cả cho nhà vua nghe. Khi nghe hết câu chuyện, nhà vua liền phán rằng:

– Ngày mai chúng ta tiếp tục đi săn!

Trong căn nhà nhỏ, khi người em gái nhìn thấy vết thương ở chân của Mang thì lo sợ lắm, em liền lau sạch sẽ vết máu nơi vết thương, sau đó lại đem lá nhai kĩ đắp lên miệng vết thương và nói với Mang:

– Anh Mang yêu quý, anh hãy mau đi nằm nghỉ đi để vết thương được chóng lành lại.

May mắn là vết thương cũng khá nhẹ nên chỉ sớm ngày hôm sau là Mang đã không còn cảm thấy đau chút nào. Và ở bên ngoài kia, cuộc đi săn lại bắt đầu nhộn nhịp khắp cánh rừng, và Mang lại nói:

– Em gái cho Mang đi mà! Mang sắp không chịu được rồi, Mang nhất định phải ra ngoài nhập cuộc. Chắc chắn bọn họ không bắt được Mang đâu mà.

Nhưng lần này người em gái bật khóc rồi bảo Mang:

– Không được đâu! Lần này bọn họ sẽ giết anh mất

loading...