Cây thông

10-04-2016 - 5126 views

Trong một khu rừng nọ có một cây thông xinh tươi, nó vẫn còn rất non. Thông ta mọc ở chỗ có rất nhiều nắng và quang đãng. Xung quanh nó có rất nhiều những cây thông khác cao lớn. Thông non ấy cũng muốn mình được cao lớn như những cây thông xung quanh mình.

Thông non vô cùng ghét mấy đứa trẻ con ở trong làng, chúng cứ bi ba bi bô đi đi lại lại để mà hái những quả dâu trong rừng, sau đó khi trở về thì chúng xách theo giỏ dâu của mình rồi lại đến gần gốc cây thông khen ngợi:

– Ồ! Đây là một cây thông non thật xinh đẹp!

Truyện cổ tích thế giới: Cây Thông

Truyện cổ tích thế giới: Cây thông

Nhưng nó không hề thích thú khi mọi người đều gọi nó với cái tên “thông non”. Vào năm sau thì nó lớn thêm được một đốt, và cũng mọc thêm một cành lá nữa. Và năm tiếp theo nó lại mọc thêm được một lớp cành lá khác. Các bạn chắc hẳn cũng biết là như vậy thì chỉ cần đếm những lớp cành trên cây cũng có thể biết được tuổi thật của cây thông ấy.

loading...

Cây thông non rất buồn bã mà thở dài:

– Hỡi ôi! Giá như ta có thể to lớn như những cây thông khác! Lúc ấy thì ta sẽ có thể vươn được những nhánh của mình ra rất xa xung quanh, từ ấy ta sẽ có được cơ hội để mà ngắm nhìn khung cảnh ở khắp nơi đồng quê. Và chim chóc khắp nơi sẽ tới và làm tổ ở trên những cành lá vững chắc của ta, và dù cho có gió thổi thì ta cũng sẽ được nghiêng mình đường bệ cùng những cây thông khác vậy.

Chính vì thế mà cây thông non ấy không thích một thứ nào, nó không thích nắng ấm, cũng chẳng thích chim chóc, ngay cả những đám mây màu hồng thường bay qua ngọn thông nó cũng không thích.

Khi mùa đông đến thì bốn bề chung quanh đều phủ một tầng tuyết trắng lấp lánh. Có một con thỏ sống trong rừng, khi chạy ngang qua đấy thì nó liền nhún một cái và nhảy vụt qua ngọn của cây thông non. Điều đó làm cho cây thông non vô cùng nhục nhã.

Tuy nhiên thì chỉ hai mùa đông qua thì những cây thông non trong rừng đã lớn đến nỗi lũ trẻ con chỉ có thể chạy xung quanh nó mà thôi.

Cây thông non ngày nào đã lớn lên, và nó cứ lớn mãi, sau đó thì càng cao hơn và lại già đi. Ở trên đời này thì còn gì được đẹp bằng, cây thông non vẫn luôn nghĩ trong lòng như vậy.

Mỗi năm cứ mỗi độ mùa thu đến thì mấy bác tiều phu trong làng sẽ rủ nhau vào rừng và đốn vài cây thông to lớn nhất.

Đến bây giờ thì cây thông non ngày xưa của chúng ta đã khá to lớn rồi, nó cũng bắt đầu nghĩ tới số phận của những cây thông to đẹp khác đang rầm rầm đổ xuống. Những bác tiều phu sau khi cưa đổ cây xuống đất thì chặt hết các phần cành lá đi, sau đó bóc hết lớp vỏ cây. Sau một hồi thì chỉ còn lại những thân cây thon dài, không thể nào mà nhận ra hình dáng vốn có của nó. Tiếp theo người ta sẽ khiêng cây lên xe ngựa rồi chở khỏi rừng.

Thông non liền nghĩ: Những cây kia bây giờ đi đây vậy? Số phận của những cái cây đó sau này sẽ ra sao?

Khi mùa xuân đến, chim nhạn cùng với đám cò bay trở lại, cây thông non ngày xưa của chúng ta liền hỏi chúng:

– Này các bạn, có ai biết con người đem những cây to tới nơi nào không? Có ai gặp được mấy cậu ấy chăng?

Chim nhạn thì chẳng hề biết gì, tuy nhiên thì một con cò vẻ ngoài đứng đắn liền gật gù mà trả lời:

– Có lẽ là tôi biết! Tôi cũng từng nhìn thấy rất nhiều tàu nhiều bè mới toanh đi về từ Ai Cập. Những cây cột buồm của những con tàu ấy vô cùng lộng lẫy, tôi có thể ngửi được mùi thơm thơm, có lẽ đó là mùi gỗ thông.

– Ôi chao! Tôi ước gì mình đủ lớn để mà được trôi bồng bềnh trên những mặt biển ấy nhỉ. Không biết biển nhìn ra sao nhỉ?

– Kể ra thì thật dài dòng! – Cò nói một tiếng rồi vỗ cánh bay đi luôn.

Thế rồi mấy tia nắng mặt trời tinh nghịch liền bảo thông rằng:

– Cậu nên vui sướng cùng tuổi trẻ của mình đi thì hơn. Cậu nên tận hưởng những chất nhựa vô cùng tươi tắn cùng tuổi thanh xuân bây giờ của cậu đi!

Gió mát liền hôn thông, còn những hạt sương thì trang điểm lên trên những cành lá của thông rất nhiều những hạt sương nhỏ lóng lánh, nhưng cây thông lại không hề xúc động trước những sự chăm sóc ân cần ấy của mọi thứ xung quanh.

Rồi lễ Noel đã gần đến, con người từ khắp nơi đi vào rừng và chặt đi rất nhiều những cây thông còn nhỏ bé, non nớt hơn cả cây thông non của chúng ta, và lúc này nó chỉ muốn được rời xa cánh rừng. Mấy cây thông non kia chỉ lưa thưa những cành lá, vì thế con người để nguyên chúng lên những chiếc xe ngựa rồi chạy ra khỏi cánh rừng.

Cây thông của chúng ta liền tự hỏi:

– Không biết mấy cây thông đó đi đâu nhỉ? Bọn chúng đâu có lớn hơn ta, ta thấy có cây còn nhỏ bé hơn ta rất nhiều. Mà sao con người lại để nguyên cành lá của chúng mà đêm đi vậy nhỉ?

Nghe những lời thì thầm của cây thông, mấy con chim sẻ liền chiêm chiếp trả lời:

– Chúng tôi biết! Chúng tôi biết! Chúng tôi đã bay qua những cửa kính của các nhà ở trong thành phố. Vì vậy chúng tôi biết con người đem những cây thông non tới nơi nào. Họ mang tất cả đến nơi hội hè, những nơi ấy tưng bừng đến mức không thể nào tưởng tượng ra được. Khi nhìn qua những tấm kính thì chúng tôi thấy con người đem chúng trồng giữa gian phòng rất ấm áp, sau đó họ trang điểm lên thân cây những vật lấp lánh rất đẹp, có táo, có bánh ngọt, còn có rất nhiều những món đồ chơi khác cùng mấy trăm cây nến nữa.

– Còn gì nữa? – Cây thông hỏi vô cùng phấn khởi, nó vừa rung thân mình lên khiến cho cả cành lẫn lá đều rung hết lên. Tiếp theo thì sao? Nó rất muốn biết sau đó sẽ như thế nào?

– Rất tiếc là chúng tôi chỉ biết thế thôi! Mọi thứ thật sự rất huy hoàng!

Cây thông của chúng ta liền tự lẩm bẩm một mình:

– Cái số của mình lại không được hưởng tương lai vô cùng sáng lạn ấy sao? Điều đó còn thích thú hơn là được đi biển. Ôi! Giá như bây giờ lại đến Noel nhỉ? Mình nay cũng đã lớn chẳng thua gì mấy cây thông mà con người chặt đem đi hồi năm ngoái rồi. Ôi! Giá như mình được ở trên xe, rồi lại được trồng ở trong một căn phòng rất ấm áp, còn được ở giữa đống đồ vật huy hoàng kia nhỉ? Nhưng mà sau đó thì sao nhỉ? Chắc chắn còn điều gì nữa chứ, chứ không thì con người trang điểm đẹp đẽ cho những cây kia để mà làm gì chứ? Phải rồi, chắc chắn sau đó sẽ còn những điều tuyệt vời hơn nữa. Thật là không gì đau khổ hơn là việc phải chờ đợi! Thật là nóng ruột mà.

Gió mát hiu hiu cùng với những tia nắng đều nói với cây thông rằng:

– Cậu nên vui thú cùng chúng tôi. Nên bằng lòng bởi vì cậu có được tuổi thanh xuân đang mơn mởn, cùng với một bầu trời vô cùng thoáng đãng!

Nhưng dù nghe vậy thì cây thông cũng chẳng vui lòng hơn chút nào cả. Nó lại tiếp tục lớn lên, rồi cứ lớn lên mãi, kể từ mùa hè cho tới khi mùa đông thì cành lá của cây thông ấy vẫn luôn luôn xanh thẫm một màu vô cùng đẹp đẽ. Mọi người nhìn thấy nó đều tấm tắc khen ngợi:

– Cây thông này đẹp quá!

Rồi Noel lại đến, và người ta cũng tới để chặt nó đầu tiên. Lưỡi rìu sắc bén của đám người kia cứ thể bổ vào thân của cây thông, cho đến tận lõi trong, rồi cây thông thốt lên tiếng thở dài sau cùng rồi đổ rầm xuống. Lúc này đây thân thể nó đau đớn đến mức nó không thể nào mà mơ tưởng đến hạnh phúc, dù chỉ là một chút. Nó lại bắt đầu nhớ tiếc nơi nó mọc ra, nơi nó đã lớn lên. Và nó cũng biết rằng từ bây giờ trở về sau, nó không bao giờ còn có thể gặp lại được những người bạn thương mến của nó, những bụi cây, những bụi hoa còn mọc ở chung quanh nó ngày nào, và biết đâu được? Có khi là ngay cả những chú chim nhỏ nó cũng không cách nào mà gặp lại được nữa. Đúng, bây giờ nó ra đi nhưng trong lòng lại không vui vẻ chút nào.

Khi cây thông bừng tỉnh thì nó đã ở trong một cái sân, sau đó con người kéo nó rời khỏi chiếc xe cùng với rất nheièu các cây bạn khác. Nó nghe có tiếng ai đó reo lên:

– Cây thông này đẹp đấy! Và đúng lúc tới đang muốn có một cây thông như vậy!

Sau đó có hai con người mặc đồng phục người hầu tiến lại và khiêng nó để vào trong một gian phòng vô cùng rộng rãi và đẹp đẽ. Chung quanh, trên những bước tường treo đầy những bức chân dung, còn phía trên lò sưởi rất lớn bằng sứ thì có để hai cái độc bình của Trung Quốc, mà trên đó lại trạm đầy hình rồng cùng hoa thếp vàng.

Hơn nữa trong phòng còn kê những chiếc ghế bành đẹp tuyệt, còn có những chiếc ghế trường kỷ được bọc lụa, và những chiếc bàn rất lớn để đầy sách cùng những đồ chơi rất quý giá, những món đồ ấy phải đáng giá đến mấy trăm nghìn tiền đồng vàng ấy chứ.

Rồi người ta đem cây thông ấy đặt vào trong chiếc thùng chứa đầy cát, tuy nhiên thì người ta không thể biết được chiếc thùng ấy được làm bằng giấy, bởi vì xung quanh nó đều bị phủ kín bằng rèm xanh. Lúc này thì cây thông đã không thể nào nén nổi cỗ cảm động đang dâng đầy. Mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào nữa? Mấy cô gái cùng những người đầy tớ lập tức bắt tay vào công việc trang điểm cho cây thông. Họ treo lên cành thông những chiếc bao dài và nhỏ bằng giấy xanh, bên trong chứa đầy kẹo ngọt.

Rồi những quả táo vàng, những quả dẻ cứ trĩu xuống, nhìn giống hệt như nó được mọc ra từ cành thông vậy. Tiếp theo họ còn cắm thêm không biết bao nhiêu là cây nên đủ màu xanh, đỏ, trắng, rồi đặt thêm những búp bê nhìn y như người thật ở trên các cành thông. Mọi thứ được điểm trên thân cây thông bây giờ toàn bộ đều là những thứ mà thông ta trước đây chưa từng nhìn thấy. Ở tít trên ngọn thông thì họ để lên một ngôi

loading...