Home/Truyện cổ tích Việt Nam/Con Cóc là cậu ông trời

Con Cóc là cậu ông trời

06-12-2015 - 7293 views

Truyện cổ tích Việt Nam – Ngày xưa, tất cả các việc trên trời dưới đất đều do Ngọc Hoàng cai quản. Việc làm mưa cho muôn loài dưới trần gian có nước để uống thì Ngọc Hoàng giao cho thần Mưa đảm nhiệm.

Nhưng chẳng hiểu sao, đã ba năm rồi không có lấy một giọt nước mưa nào. Khắp mọi nơi ruộng đất nứt nẻ, cỏ cây chết héo vì thiếu nước, động vật cũng chết khát dần dần. Muôn loài kêu than mà trời cao đâu có thấu.

Một ngày nọ, muôn thú trong khu rừng tập trung lại và bàn bạc chuyện gì đó với nhau. Cuối cùng tất cả quyết định để Cóc thay mặt cho chúng lên trời tìm Ngọc Hoàng. Đi cùng với Cóc còn có Gấu, Cáo và Cọp.

Truyện cổ tích Việt Nam: Con cóc là cậu ông trời

Truyện cổ tích: Con cóc là cậu ông trời (Ảnh minh họa)

Cóc, Gấu, Cọp và Cáo cứ đi mãi đi mãi thì cuối cùng đã thấy cánh cửa nhà trời hiện ra trước mắt, chúng hết sức vui mừng. Phía trước cửa có một cái trống lớn. Theo lệ, khi ai có nỗi oan khuất gì thì đánh trống lên rồi Ngọc Hoàng sẽ giải quyết. Cóc bảo ba người bạn của mình là Cáo, Gấu và Cọp nấp trong bụi rậm gần đó, còn nó thì nhảy lên đánh trống ầm ĩ.

loading...

Nghe thấy tiếng trống ầm ĩ, Ngọc Hoàng ra lệnh cho một thiên binh ra xem có chuyện gì. Thiên binh vâng lệnh Ngọc Hoàng, ra đến nơi nhìn ngang nhìn dọc chẳng thấy ai ngoài một con Cóc xấu xí ngồi chễm chệ trên cái trống. Hỏi ra mới biết con Cóc đó lên để gặp Ngọc Hoàng, thấy vậy thiên binh liền tỏ ra khinh thường Cóc rồi vào tâu với Ngọc Hoàng:

– “Bẩm Ngọc Hoàng, đứa dám to gan đánh trống inh ỏi chính là một con Cóc xấu xí, bẩn thỉu, hạ thần hỏi nó có chuyện gì thì nó bảo nó lên đây để tìm Người để kiện đấy ạ”.

Nghe vậy, Ngọc Hoàng nổi giận và ra lệnh cho lũ gà ra mổ Cóc. Khi lũ gà vừa ra đến cổng thì Cóc ra hiệu cho Cáo, Cáo từ trong bụi rậm nhảy ra và vồ sạch lũ gà.

Hay tin gà bị Cáo vồ hết, Ngọc Hoàng liền lệnh cho Chó ra bắt Cáo. Chó vừa chạy ra và sủa được một tiếng thì đã bị Gấu từ bụi rậm nhảy ra vồ lấy và lôi đi. Thấy vậy Ngọc Hoàng lại lệnh cho một tốp thiên binh ra để bắt Gấu. Tốp thiên binh vừa ra đến cổng thì Cóc lại ra hiệu cho Cọp trong bụi rậm nhảy ra và quật ngã hết thảy không còn một tên.

Bất ngờ trước sự việc vừa diễn ra, Ngọc Hoàng chuyển giận thành làm lành và lệnh cho thiên binh ra mời Cóc vào. Thấy cóc, Ngọc Hoàng liền hỏi:

– “Nhà ngươi lên đây có chuyện gì ?”

Cóc đáp:

– “Thưa Ngọc Hoàng, đã ba năm nay, dưới hạ giới chúng thần không có lấy một hạt mưa nào. Vì vậy muôn loài cử thần lên đây để kiện ông trời, tại sao lại không cho mưa xuống?”

Thấy vậy, Ngọc Hoàng liền cho gọi ngay thần Mưa tới. Hóa ra là vì thần mải mê rong chơi cả ngày, tối về lại đắp chăn ngủ mà quên mất việc phải làm mưa cho hạ giới. Bị Ngọc Hoàng quở trách, thần mưa vội vàng lệnh cho các con rồng phun nước làm mưa cho trần gian. Và thế là dưới trần gian có một trận mưa lớn.

Khi tiễn Cóc ra về, Ngọc Hoàng dặn dò Cóc:

– “Từ giờ trở đi, nếu thiếu mưa thì ngươi cứ nghiến răng thật to để báo cho ta. Ta sẽ ban mưa xuống ngay. Ngươi không cần lên đây kiện trời nữa”.

Cóc và ba người bạn cáo biệt Ngọc Hoàng và quay về. Vừa về đến nơi thì chúng đã thấy ao, hồ, sông, suối đầy nước, cây cối thì xanh tươi, muôn thú thì uống nước thỏa thích.

Cóc được muôn loài nể phục và còn có câu hát dành riêng cho nó đó là:

“Con Cóc là cậu ông trời
Nếu ai đánh Cóc thì trời đánh cho”.

loading...