Home/Truyện cổ tích Việt Nam/Hai anh em và ba con yêu tinh

Hai anh em và ba con yêu tinh

15-04-2016 - 2133 views

Ngày xửa ngày xưa, chuyện kể rằng có hai anh em đều mồ côi chung sống cùng với nhau vô cùng hòa thuận, họ biết cách yêu thương nhau và nhường nhịn nhau. Tuy nhiên, kể từ khi người anh đã lấy vợ, tình anh em của hai người cũng khác trước rất nhiều. Người chị dâu ăn ở chung với người em đã không tốt, nhưng vẫn luôn lấy cớ rằng người em luôn ăn hại nhà chị ta, vì vậy mới bên gối xúi giục người chồng mình ghét bỏ rồi còn đuổi người em đi khỏi nhà nữa chứ.

Khi thấy hai vợ chồng anh chị sống tệ bạc, đối xử không tốt với mình thì người em cũng đành gạt đi nước mắt và rời khỏi nhà chung. Chàng vốn định đi vào trong rừng, rồi dựng lấy một túp lều nhỏ, sau đó thì phát rẫy trồng ngô và gieo lúa, xây dựng cuộc sống riêng nơi rừng núi.

Hai-anh-em-va-ba-con-yeu-tinh

Truyện cổ tích Việt Nam: Hai anh em và ba con yêu tinh

Ngày ấy khi người em đang mải mê chặt cây, rồi thì trời đã tối từ lúc nào mà chàng không hề hay biết, vì chàng không kịp để trở về lều của mình nên đành phải tìm một cây cao để trèo lên, chàng buộc chặt mình vào một cành cây để ngủ. Nhưng bởi vì một mình ở trong đêm tối, lại còn ở giữa rừng núi, vì vậy chàng không cách nào mà chợp mắt cho được.

Nhưng chàng đâu có ngờ rằng gốc cây nơi mình trèo lên nghỉ tạm ấy lại là nơi mà ba con yêu tinh thường hay tụ họp. Chúng là: Hầu tinh, Hùng tinh và Hổ tinh. Khi cả ba con cùng kéo tới nơi tụ họp thường xuyên, chúng khịt khịt mũi thì đánh hơi thấy mùi lạ, chúng liền bảo nhau rằng:

loading...

– Quanh đây hình như có mùi của thịt người thì phải, chúng ta mau tìm đi, may ra thì có được bữa chén đấy.

Hùng tinh liền làm vẻ như mình thạo đời lắm, nó để tay ngang mũi rồi hít hít ngửi ngửi một lúc, sau đó nói với đám bạn:

– Nhầm rồi, làm sao mà con người có thể lọt được vào trong này khi trời đã khuya khoắt thanh vắng chứ. Chắc là do các bạn quá đói bụng nên mới tưởng tượng như vậy. Thôi! Giờ chúng ta đi đánh một giấc để cho quên bữa đi! Có gì thì sáng ngày mai chúng ta sẽ bàn bạc tiếp.

Hổ tinh và Hầu tinh nghe bạn nói thì cũng cho là đúng, chúng liền bỏ qua luôn chuyện ấy đi. Sau đó thì cả ba con đều dựa lưng vào nhau vốn định đánh một giấc ngủ dài, nhưng mà do chúng quá đói bụng nên không một con nào có thể ngủ cho được. Vì vậy chúng liền đi sục sạo khắp nơi một chút, nhưng cũng chả tìm được gì có thể bỏ bụng được cả. Cuối cùng cả ba vẫn đành ôm bụng đói trở lại nơi gốc cây, rồi một con bỗng dưng lên tiếng nói:

– Mấy bạn này! Cũng chẳng có gì đâu ấy. Thôi thì bây giờ hãy ngồi lại rồi kể ra những chuyện gì bí mật chúng ta biết cho nhau nghe đi.

Hai con yêu tinh còn lại tất nhiên là đồng ý. Kể đầu tiên chính là Hầu tinh, nó nói:

– Mấy bạn biết không, cái làng ở bên kia chân đồi ấy, có một cánh đồng vô cùng rộng rãi, nhưng là dân làng ở đó lại bỏ hoang bởi vì phần lớn thì cánh đồng đó chẳng bao giờ đủ nước để mà cấy cả. Nhưng nếu mà họ biết được đào bật cái cây đa lớn ở đầu làng thì nguồn nước nơi đó sẽ phun lên ngay, như thế thì họ chắc chắn sẽ có thừa nước để mà tưới hết cánh đồng mênh mông ấy.

Hầu tinh kể hết thì đến lượt của Hùng tinh, nó nói:

– Cũng chính ở cái làng đó thôi, có một cái nhà có cái cây thị ngay trước sân, nhà đó trồng một rừng trúc đằng ngà, nhưng trong số đó lại có một cây trúc chỉ có bảy đốt thôi. Nếu như ai có thể lấy được câu trúc bảy đốt ấy làm thành kèo nhà thì hằng đêm, vàng bạc khắp thế gian sẽ tự động mà bay đến tới tấp đấy.

Cuối cùng là lượt kể của Hổ tinh, nó cũng hưng phấn mà nói:

– Chuyện của tôi cũng chính ở cái làng đấy, đầu làng có một cái nhà có được cái ao nhỏ rất sâu, ở dưới đáy ao đấy nếu tìm trong lớp bùn thứ ba thì sẽ thấy được một chum vàng thoi, nhưng là chủ nhà cùng láng giềng chung quanh ấy chả ai biết cả. Nếu như người nào có được cái chum vàng thoi ấy thì từ rầy về sau sẽ trở thành người giàu vượt xa cả thiên hạ đấy.

Và câu chuyện bí mật của ba con yêu tinh cuối cùng cũng kết thúc. Khi thấy trời đã tang tảng sáng thì chúng liền chia tay mỗi con đi một ngả khác nhau.

Khi trời sáng hẳn, người em liền tìm đường xuống núi để tới cái làng phía bên kia của chân đồi như trong lời kể của ba con yêu tinh. Chàng lập tức tới cái nhà có cây thị trồng ngay trước sân để xin được ở thuê. Bởi vì chủ nhà cũng đương lúc cần tìm người nên vô cùng vui vẻ mà nhận chàng. Mỗi ngày sau khi đã hoàn thành tất cả công việc nơi đồng ánh cho chủ nhà thì chàng lại leo lên rừng trúc để tìm bằng được cây trúc đằng ngà chỉ có bảy đốt kia. Sau nhiều ngày vất vả tìm kiếm, cuối cùng thì chàng cũng tìm ra được. Cây trúc mà chàng tìm được khá cong queo, nó chỉ có đúng bảy đốt, lại rất dài nên chẳng làm ăn gì được, bởi vậy nên dù được trồng từ rất lâu rồi nhưng vẫn chưa bị ai chặt đi. Chàng thấy vậy thì cũng mừng thầm trong bụng, nghĩ sau này có xin thì chắc chắn chủ nhà cũng sẽ cho mình dễ dàng thôi.

Sau đó chàng lại tới chỗ ngôi nhà đầu làng để xin ở thuê. Và nhà này cũng rất vui vẻ nhận chàng. Và không mất bao lâu chàng đã tìm được cái ao nhỏ mà có đáy sâu theo lời nói của một trong số ba con yêu tinh trên núi. Chàng đi ở liền mấy năm thì xin ông chủ nhà đấy trả công bằng cách cho mình mượn cái ao nhỏ kia để thả cá nuôi làm vốn, bởi vì nhà này có rất nhiều ao to nên chủ nhà đồng ý ngay.

Những ngày chăm nom đám cá thì chàng cũng thường xuyên lặn xuống dưới đáy ao để mà tìm lấy cái chum đựng vàng thoi. Đến ngày tìm được cái chum vàng thì chàng vô cùng vui mừng, liền đánh dấu lại chỉ chờ ngày tới lấy mà thôi.

Cuối năm ấy thì trời bỗng hạn hán thời gian dài. Tất cả nước ở sông, nước ở suối, và cả nước trong ao, nước trong hồ cũng đều chịu cảnh khô rông rốc cả. Cây cỏ khắp nơi cũng bắt đầu héo tàn dần, không chỉ vậy, những trâu bò của người dân cũng chẳng có chỗ để mà uống nước nữa. Chàng trai mồ côi đột nhiên nhớ lại câu chuyện từng nghe lỏm được của ba con yêu tinh trên núi, vì vậy chàng lập tức tới rủ dân trong làng ra để đào giếng ở ngay gốc đa to đầu làng. Khi thấy mọi người nhìn mình đầy nghi ngờ thì chàng lập tức hứa rằng nếu như đào không ra thì chàng nguyện nộp toàn bộ tiền công đi ở cả đời mình cho làng, nhưng nếu mà đào giếng có nước thì lúc ấy dân làng phải chịu trách nhiệm mà xây nhà cưới vợ cho chàng.

Nghĩ đi nghĩ lại cũng không thấy thiệt gì nên làng đồng ý, họ ra sức để đào cho bật cái gốc cây đa kia ra theo đúng như những lời chàng nói. Quả nhiên là khi cây đa kia nằm xuống, dòng nước bạc dưới gốc cây lập tức phun trào, từ ngày đó nó cũng cứ phun nước lên mãi, nước ở đó thừa cho dân làng tưới khắp cả cánh đồng rộng mênh mông mà họ vốn bỏ hoang kia.

Lúc bấy giờ thì dân làng biết ơn chàng lắm, cảm tạ liên tục. Cũng y như lời hứa ban đầu, họ bàn nhau và chia ruộng cho chàng, sau đó lại giúp chàng cưới được vợ, còn giúp chàng dựng cửa xây nhà nữa. Anh chàng mồ côi cũng đến nhà ông chủ để xin lấy một cây trúc đằng ngà. Người chủ liền bảo với anh:

– Cả rừng trúc ở kia, anh thích cây nào thì chặt lấy cây ấy.

Chàng chỉ xin có duy nhất cây trúc đằng ngà bảy đốt về để làm kèo nhà thôi. Và trong bảy đêm liên tục thì từ đâu bay tới rất nhiều những cục vàng tròn như là quả đào rồi rơi lộp bộp trong sân nhà chàng. Hai vợ chồng chàng trai mồ côi vô cùng vui sướng nhặt tất cả vàng đó đem cất vào trong hòm. Sau đó chàng lại tiếp tục lặn xuống dưới ao sâu mà lấy dần những thỏi vàng sáng lóe trong chiếc chum ấy về nhà mình.

Kể từ ngày đó trở đi thì chàng trai mồ côi bỗng trở thành người giàu có sánh ngang cùng với những nhà giàu bậc nhất ở vùng lúc bấy giờ. Khi nghe lời đồn rằng người em của mình đột nhiên giàu có hơn thì người anh lặn lội đường xa tìm đến để thăm hỏi. Khi trông thấy hai vợ chồng người em nay đã có cửa cao nhà rộng, lại nhiều vàng lắm bạc thì người anh thấy ngạc nhiên vô cùng. Vì thế hắn cứ lân la dò hỏi người em xem bằng cách nào mà nhanh chóng có được của cải như thế. Bởi vì người em hiền lành, khi nghe anh hỏi cũng thực bụng mà kể lại toàn bộ câu chuyện kể từ lúc chàng ngủ lại giữa rừng sâu rồi gặp được đám yêu tinh, rồi sau đó có được vàng bạc nhà cửa như thế nào…

Nghe lời người em kể lại thì người anh tham lam bèn bàn lại với vợ mình rồi cả hai vợ chồng lập tức tìm đường đi. Vào đêm nọ, người anh tới được gốc cổ thụ mà người em đã từng ngủ, hắn cũng bắt chước leo lên trên ngọn cây ngồi nấp để chờ đám yêu tinh tới. Đúng như dự đoán, khi trời đã về khuya thì Hầu tinh, Hùng tinh và Hổ tinh cũng kéo nhau tụ họp nơi gốc cây cũ. Và chúng đánh hơi được mùi lạ, lại bảo với nhau rằng:

– Hình như tôi ngửi được mủi thịt người ở quanh đây, chúng ta mau tìm ăn đỡ đói nào.

Nói đoạn chúng liền chia nhau ra để tìm khắp nơi, khi nghe chúng nói thì người anh đang ngồi trên cây sợ đến vãi cả đái khi nào không hay. Và nước đái cứ chảy xuống bên dưới, rơi vào đống lá khô tạo thành những tiếng lộp bộp rõ ràng. Nghe thấy có tiếng động nên Hầu tinh liền ngửa mặt tìm trên cây, cuối cùng cũng phát hiện ra người anh đang trốn ở đó. Hầu tinh lập tức trèo lên cây thoăn thoắt, kéo cổ người anh xuống rồi gọi Hùng tinh cùng Hổ tinh tới. Người anh vô cùng sợ hãi, cứ van xin rối rít hết cả, nhưng mà những lời khẩn hầu của hắn một chữ cũng không lọt vào tai của đám yêu tinh bụng đang đói cồn cào. Không lâu sau thì cả ba con yêu tinh đã nuốt gọn hắn vào trong bụng.

loading...