Home/Truyện cổ tích Việt Nam/Sự tích cây Huyết Dụ

Sự tích cây Huyết Dụ

04-12-2015 - 6457 views

Ngày xửa ngày xưa, bên cạnh một ngôi chùa làng có một bác đồ tể. Công việc hàng ngày của bác ta là mua lợn về, sau đó giết thịt rồi mang ra bán ngoài chợ.

Ngày nào cũng như ngày nào, vào đúng lúc tờ mờ sáng, sư cụ ở bên chùa sẽ dậy tụng kinh niệm phật. Và theo lệ đó, sư cụ cũng sẽ đánh thức chú tiểu trong chùa dậy để gõ hồi chuông mai hàng ngày.

Bác đồ tể nhà ở bên cạnh có thói quen lấy tiếng chuông sáng của chùa làm mốc thời gian để thức dậy bắt đầu công việc của mình. Tiếng chuông chùa vang lên cũng là lúc bác dậy sửa soạn đồ nghề để mổ lợn. Mọi việc vẫn diễn ra đều đều như vậy, chưa bao giờ sai lệch.

Truyện cổ tích việt nam: Sự tích cây huyết dụ

Truyện cổ tích Việt Nam: Sự tích cây Huyết Dụ

Vào một đêm kia, trong lúc ngủ, sư cụ bỗng chiêm bao thấy có người phụ nữ, tay dắt theo năm đứa trẻ nhỏ đi tới trước mặt mình. Cả người phụ nữ cùng mấy đứa trẻ đều quỳ xuống trước mặt sư cụ mà vái, miệng rối rít van rằng: “Làm ơn cứu mạng! Làm ơn cứu mạng!”.

loading...

Sư cụ vội vàng đỡ người đàn bà ấy dậy mà hỏi:

“A di đà Phật! A di đà Phật! Có chuyện gì từ từ nói. Bần tăng làm sao cứu mạng cho mọi người đây?”

Người mẹ mang theo khuôn mặt sợ hãi ấy thưa rằng:

“Xin người ngày mai đánh chuông muộn lại một chút. Nếu được vậy thì mẹ con con vô cùng biết ơn ạ”.

Khi tỉnh dậy thì sư cụ không không hiểu giấc mơ của mình là như thế nào. Tuy vậy, sớm ngày hôm sau sư cụ vẫn vâng theo những lời được báo mộng đêm trước. Hôm đó, sư cụ vẫn đọc kinh cầu phật như ngày thường, nhưng ông không đánh thức chú tiểu dậy đánh chuông như mọi ngày nữa.

Chính vì vậy, bác đồ tể vốn quen dậy cùng tiếng chuông chùa hôm ấy đã được ngủ một giấc sâu. Cho đến tận lúc Mặt trời đứng bóng, lúc đó chú tiểu bên chùa mới đánh chuông.

Tiếng chuông âm vang khiến bác đồ tể đang trong giấc ngủ giật mình tỉnh giấc. Nhưng vì trời lúc đó đã trưa muộn, nếu giết thịt lợn lúc này, ra đến chợ thì đã không còn người mua nữa rồi. Nên hôm đó bác không dám giết lợn nữa. Nghĩ thấy bực mình vì bỏ lỡ một phiên chợ đông đúc, bác đồ tể ôm bực tức chạy sang trách mắng sư cụ bên chùa.

Thấy bác đồ tể tức giận mắng mình, sư cụ cũng phân trần mọi sự, kể lại cho bác ta nghe giấc mộng tối qua để bác ta biết việc này không phải lỗi tại sư cụ.

Sư cụ nói vậy, bác đồ tể cũng không biết mắng gì thêm nữa đành trở về nhà. Nhưng khi bác ta vào chuồng lợn xem xét thì bất ngờ khi con lợn cái mình mua hôm qua định giết thịt sớm nay đã đẻ lợn con, được những năm con.

Lúc này bác ta vừa mừng vừa lo, vội vàng chạy đi kể lại sự tình cho mọi người quanh làng biết việc kỳ lạ này:

– Chắc chắn là linh hồn của người phụ nữ trong con lợn cái đó đã hiện về để cứu đám con của mình.

Trải qua chuyện này, bác đồ tể khi đó mới ngẫm lại. Bác ta tự nhiên thấy rằng tay mình đã giết bao nhiêu sinh mạng, đã vấy không biết bao nhiêu máu đỏ. Cảm giác hối hận trào dâng đến cực điểm, và bác đồ tể đã đưa ra một quyết định quan trọng nhất trong đời mình. Bác ta cầm theo con dao bầu đã theo mình giết lợn bao năm sang chùa để thổ lộ tâm tình mình lúc này cùng sư cụ. Bác ta đã chọn cắm con dao ấy ngay trước sân của ngôi chùa, và thề với Phật đài rằng từ nay sẽ rửa tay bỏ nghề.

Tuy không rõ số phận bác đồ tể sau này đi về đâu, nhưng con dao bầu của bác cắm trước sân chùa bỗng nhiên hóa thành một cái cây. Loại cây này có những tán lá đỏ như máu, lại nhọn hoắt như lưỡi con dao bầu. Nhân gian gọi cây đó là huyết dụ.

loading...