Home/Truyện cổ tích Việt Nam/Sự tích cây nêu ngày tết

Sự tích cây nêu ngày tết

06-12-2015 - 5874 views

Ngày đó, chẳng biết từ khi nào mà cũng chẳng rõ bằng cách như thế nào, Quỷ gần như chiếm giữ toàn bộ đất nước. Dân chúng chỉ sống nhờ và làm nông nghiệp trên ruộng nương của Quỷ mà thôi. Lũ Quỷ dữ đối xử với người ngày một quá đáng. Chúng tăng gấp đôi số lượng của cải mà dân ta phải giao nộp mỗi năm lên, mỗi năm thì số lượng lại cứ tăng dần gấp đôi thậm chí gấp 3. Về sau, chúng còn bắt người phải nộp theo thể lệ quái dị do chúng đưa ra đó là “ăn ngọn cho gốc”. Người không chịu làm theo thì chúng lại dùng vũ lực để cưỡng ép người phải thực hiện. Chính vì vậy mà sau mùa gặt năm đó, người chỉ còn lại trơ trụi những gốc rạ. Cảnh tượng thê thảm diễn ra khắp nơi, người chỉ còn lại da bọc xương đâu đâu cũng có người chết vì không có gạo để ăn. Lũ quỷ độc ác thấy vậy mà cười nhạo đắc ý.

Truyện cổ tích: Sự tích cây nêu ngày tết

Truyện cổ tích Việt Nam: Sự tích cây nêu ngày tết

Đức phật ở phương Tây đến và có ý định cứu giúp dân ta chống lại, đẩy lùi sự thống trị bóc lột áp bức tàn nhẫn của lũ quỷ dữ. Sau mùa vụ ấy, Phật nói với dân ta không trồng lúa nữa mà cày đất ruộng thành từng luống rồi trồng khoai. Dân ta làm theo đúng lời đức Phật bảo. Lũ Quỷ không ngờ được rằng con người đã có kế sách để chống lại nó nên cứ ra đúng theo thể lệ mà nó đặt ra từ mùa trước:

– “ăn ngọn cho gốc”.

Vụ thu hoạch đó, lũ Quỷ rất bực tức khi thấy con người gánh từng gánh khoai về nhà, khoai chất thành đống to lù lù, còn toàn những lá cùng dây thứ mà chúng không thể nhai nổi lại chất đống chất đùn ở chỗ chúng. Nhưng ngặt nỗi, quy định là do chúng đặt ra, con người đã làm theo đúng nên chúng không biết làm thế nào được.

loading...

Đến vụ sau, Quỷ lại đổi sang quy định mới đó là “ăn gốc cho ngọn”. Lần này Phật lại bảo dân ta lại chuyển về trồng lúa. Và kết quả là lũ Quỷ lại trắng tay. Chúng chỉ có rơm rạ còn những bông lúa vàng là của người. Lũ Quỷ rất hậm hực, chúng lại đổi sang luật lệ “lấy cả gốc lẫn ngọn”. Quỷ đắc ý nghĩ:

– “Lần này bọn chúng muốn trồng gì tùy, cuối cùng không thể lọt khỏi bàn tay bọn ta đâu”.

Nhưng Phật lại nói với người dân đổi giống khác. Phật đưa hạt giống của cây ngô cho người dân gieo trồng khắp các thửa ruộng.

Lại một lần nữa lũ quỷ lại hỏng ăn, ôm một bụng tức giận, cay cú mà không làm gì được. Còn người lại sung túc, biết bao nhiêu gánh ngô phơi đầy sân. Lũ Quỷ không chịu thua, nó bắt người trả lại hết ruộng nương, không cho người thuê mướn để canh tác nữa. Chúng thầm nghĩ: “thà rằng không được gì, còn hơn để chúng ăn một mình”.

Lần này Phật lại bảo dân ta đàm phán với chúng cho dân ta tậu một mảnh đất chỉ bằng bóng của một cái áo cà sa. Tức là dân sẽ dựng một cây tre trên ngọn cây có buộc một cái áo cà sa, bóng của áo che đến đâu thì đất đến đó là của người dân, đổi lại chúng sẽ có được rất nhiều thóc lúa. Lúc đầu quỷ không chấp nhận nhưng sau khi suy đi tính lại chúng đồng ý. “gì chứ! Bằng có chiếc áo cà sa thôi mà”- Quỷ thầm nghĩ.

Thế là dân ta dựng cây tre lên, trên ngọn cây Phật hất áo cà sa cho bay ra thành một tấm vải tròn. Sau rồi Phật làm phép biến cây tre vút cao dần lên tới tận trời xanh. Bỗng nhiên trời đất chuyển âm u, bóng của cái áo từ từ phủ kín hết mặt đất. Lũ quỷ quá bất ngờ, chúng cứ dắt nhau lùi lại khi cái bóng lớn dần. Chúng cứ tiếp tục lùi cho đến cuối cùng chúng không còn đất nữa, và chạy ra tận biển đông. Chính vì thế mà người đời gọi chúng là Quỷ Đông.

Ấm ức vì toàn bộ ruộng đất hoa màu bị con người lấy mất, lũ Quỷ bàn nhau triệu tập quân binh để cướp đất. Trận chiến giữa dân ta và bọn quỷ dữ diễn ra rất quyết liệt vì đội quân của Quỷ có cả một bầy thú dữ như chó sói, mãng xà, ngựa điên, hắc hổ, báo gấm,… Bên ta, Phật giúp người ngăn chặn sự tiến công của chúng, Phật cầm tầm xích quật tới tấp vào đội quân của Quỷ làm cho chúng không thể tiến công.

Bại trận, Quỷ sai quân đi thăm dò điểm yếu của Phật. Phật nói với chúng Phật sợ oản, chuối, trứng luộc, cơm nắm và hoa quả. Và ngược lại Phật biết được chúng sợ tỏi, máu chó, vôi bột.

Trận chiến tiếp theo, đội quân quỷ dữ ném không biết bao nhiêu là cơm nắm vào Phật, Phật nói với dân ta nhặt hết lấy dùng làm lương thực rồi lấy máu chó vẩy ra khắp mọi nơi. Quân đội của Quỷ hốt hoảng bỏ chạy toán loạn khi thấy máu chó.

Lần tiến công thứ hai, chúng lại ném chuối vào Phật, dân ta nghe lời phật nhặt về làm lương thực rồi vẩy nước tỏi vào phía Quỷ làm cho chúng khiếp sợ bỏ chạy thoát thân.

Lần nữa, quân của Quỷ lại ném trứng luộc vào Phật. Và thế là người lại có thêm lương ăn. Người nghe lời Phật hất vôi bột và quật lá dứa vào quân Quỷ. Quỷ hoảng sợ bỏ chạy, cuối cùng chúng bị Phật đày ra tận biển đông. Phật thấy thương hại khi chúng cúi rập đầu cầu xin được vào thăm mộ tổ tiên hai hoặc ba ngày một năm nên đồng ý.

Cũng chính vì thế, cứ đến Tết Nguyên Đán mỗi năm là ngày vào thăm đất liền của Quỷ, dân ta lại trồng cây nêu để Quỷ không bén mảng tới chỗ người đang sống. Trên cây nêu còn có một bó lá dứa( hoặc đa đỏ mỏ) để nhắc nhở và làm cho Quỷ sợ. Ngoài ra, mọi người còn vẽ hình một cái cung tên hướng mũi nhọn về phía đông và rắc vôi bột xuống đất trong những ngày Tết để cấm cửa Quỷ.

Có câu ca dao:

“Cành đa lá dứa treo cao
Vôi bột rắc ngõ chớ trêu mọi nhà.
Quỷ vào thì Quỷ lại ra.
Cành đa lá dứa thì ta cứa mồm”

Thuở xưa mọi người còn tin rằng những khi cần xua đuổi quỷ như khi có dịch tễ chẳng hạn, thì treo một bó lá dứa trước ngõ hoặc vẩy máu chó khắp nơi cho Quỷ khỏi đến quấy nhiễu. Ðàn bà hay buộc tỏi lên giải yếm cũng là nhằm mục đích giống như vậy.

loading...