Home/Truyện cổ tích Việt Nam/Sự tích chim đa đa

Sự tích chim đa đa

03-12-2015 - 5068 views

Từ rất lâu trước đây, tại một mé rừng hoang sơ có một cặp vợ chồng làm nghề tiều phu. Họ ăn ở cùng nhau cũng ngót hai mươi năm trời mà chưa có lấy một mống con cho vui nhà vui cửa. Một ngày, hai vợ chồng người tiều phu sau khi nói chuyện với nhau, họ quyết định đến một ngôi chùa xây gần khu triền núi, cùng nhau ăn chay và niệm Phật với mong ước có một mụn con.

Không phụ sự cố gắng của đôi vợ chồng tiều phu, không lâu sau đó người vợ mang thai và sinh được một người con trai. Họ đặt tên cho đứa trẻ là Đa Đa.

Khi Đa Đa vừa lên bảy thì người mẹ liền qua đời. Để lại người cha cùng người con không ai chăm sóc đỡ đần sớm hôm. Người tiều phu hàng ngày phải vào rừng từ sớm để đốn củi, và tối muộn mới trở về. Bởi vì kiệt sức cùng mệt mỏi, gã không còn đủ sức mà chăm nom đứa con thơ.

Truyện cổ tích việt nam: Sự tích chim Đa Đa

Truyện cổ tích Việt Nam: Sự tích chim đa đa

Nhiều ngày trôi qua, sau khi suy nghĩ kỹ càng, người tiều phu không còn cách nào hơn nên đành cưới vợ kế. Hắn chỉ mong muốn con mình có một người mẹ mới để dạy dỗ, nuôi dưỡng thành người.

loading...

Nhưng không may thay, vợ kế của người tiều phu không phải là một người đàn bà hiền lành. Chị ta nuôi dạy Đa Đa bằng roi vọt, ngày ngày mắng chửi Đa Đa, còn bắt cậu lặn lội ruộng đồng chăn bầy vịt của mình. Không chỉ vậy, đến bữa cơm, Đa Đa chỉ được chị ta cho ăn chút cơm thừa canh cặn, mặc kệ cho nó đói no thế nào.

Vì thế mà mỗi buổi tối, khi thấy cha mình trở về, Đa Đa chỉ biết nức nở kể lại những việc gì ghẻ bắt nó làm, hết bắt chăn vịt, lại đòn roi mắng mỏ, lại không cho ăn no.

Nghe được Đa Đa kể chuyện với cha nó, bà dì ghẻ lại càng căm ghét Đa Đa hơn. Chị ta càng mắng nhiếc nó thậm tệ, đánh đập vô cùng tàn nhẫn, nhưng sợ chồng nghi ngờ, gần đến lúc người chồng trở về, chị ta bèn xúc một chén đầy cát, trải lên phía trên một ít cơm trắng rồi bảo Đa Đa ăn.

Sợ hãi trước đòn roi của dì ghẻ, Đa Đa không dám không nghe lời, nhưng nó lại cảm thấy tủi thân. Trước kia khi mẹ nó còn sống, nó được mẹ cho ăn uống no nê, được mẹ nâng niu, chiều chuộng, được chăm sóc đầy đủ. Nhưng nay thì khổ cực không để đâu cho hết, bát cơm toàn cát lại đưa nó bảo ăn, hỏi làm sao nó nuốt cho được.

Vì vậy mà Đa Đa cứ ôm bát cơm toàn cát mà khóc, nó khóc cho đến tận lúc chiều muộn cha nó xách rựa trở về nhà.

Gã tiều phu sau một ngày làm việc mệt nhọc, lại phải nghe tiếng vợ kế oang oang mắng vốn: “Đấy, ông nhìn đi, thằng Đa Đa nó đày đọa tôi bực nào, cơm dâng tận miệng còn không chịu ăn, ngồi khóc lóc ỏm tỏi thế này thì còn làm ăn thế nào được nữa”.

Vốn nóng tính, lại đang mệt, nghe vợ kế nói vậy gã tiều phu đã vô cùng bực mình rồi. Sau lại thấy trong lòng Đa Đa là một chén cơm trắng. Gã thực sự không hiểu tại sao cơm ngon vậy mà nó không chịu ăn lại ngồi khóc.

Vừa mệt vừa bực, gã điên tiết cầm lấy khúc củi liên tiếp đánh vào người Đa Đa, vô tình đập trúng đầu khiến nó lăn ra chết. Chén cơm nãy gã thấy bây giờ văng ra tứ tung toàn cát.

Lúc này đây gã mới trông rõ lòng dạ ác độc của vợ kế, nhưng mọi sự đã muộn mất rồi. Bất lực trước tình cảnh này, gã chỉ còn biết chôn con rồi sau đó đuổi vợ kế đi khỏi nhà mình.

Sau ba ngày chôn Đa Đa, người tiều phu ra thăm mộ của nó, gã thấy xuất hiện một con chim từ dưới mả bay lên. Con chim lạ có màu xám, nó bay đậu lên cây, vừa nhìn gã vừa kêu: “Bát cơm cát trả cho cha, đánh bể óc ác la, ác la đa”.

Nghe vậy người tiều phu nhận ra ngay là hồn Đa Đa đã hóa thành con chim kia, nó kêu lên những tiếng thảm thiết.

loading...