Home/Truyện cổ tích Việt Nam/Sự tích đá Bà Rầu

Sự tích đá Bà Rầu

16-04-2016 - 1568 views

Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ, có một người làm nghề thuyền chài có một cô con gái rất xin xắn, đáng yêu. Khi cô con gái đến tuổi trưởng thành, có rất nhiều chàng trai trong vùng ngỏ ý muốn được kết duyên cùng cô gái nhưng mãi vẫn chưa có đám nào thành cả. Một thời gian sau, có một chàng trai tên Quảng đã lấy được cô gái về làm vợ. Quảng là chàng thanh niên khỏe mạnh, làm nghề buôn hàng thuyền, theo tiếng địa phương gọi là nghề buôn ghe.

Mới về chung sống với nhau chưa được bao lâu, nhưng Quảng đã phải đi làm ăn xa để lo sinh kế cho gia đình, để lại một mình vợ trong một ngôi nhà nhỏ.

su-tich-da-ba-rau

Truyện cổ tích Việt Nam: Sự tích đá Bà Rầu

Từ đó, mỗi buổi chiều đến, cô gái lại ra bờ sông trông ngóng chồng trở về. Nhưng càng đợi càng không thấy tin tức gì của chồng, trong khi những đoàn thuyền khác đã lần lượt trở về. Họ cũng không nhắc gì đến nhóm thuyền của Quảng.

Khi ấy, trong lòng người vợ trào dâng một nỗi sợ hãi: hay là chồng mình đi biển gặp bão lớn, hay là đã có chuyện gì không may xảy ra?… Đã năm, sáu tháng trôi qua, nàng vẫn chờ đợi tin tức nhưng như những con thuyền đi dần vào bờ, nhen nhóm lên cho nàng hy vọng rồi lại vụt tắt.

loading...

Bỗng nhiên một ngày, người chồng trở về trong khi người vợ đã chắc mẩm mình phải sống làm góa phụ. Anh vào nhà và kể cho vợ nghe những chuỗi ngày hành trình lênh đênh trên biển đầy gian khổ. Anh kể về cuộc sống của anh và những người bạn hữu ở trên một hòn đảo xa lạ. Nếu không phải nhờ có mưu trí thì chắc anh và mọi người đã không thể sống sót trở về quê hương.

Từ đây, những ngày đoàn tụ hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ đã trở lại. Những niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì những nỗi buồn đã tới. Trong lòng người chồng bỗng sinh ra những nghi hoặc cho vợ mình. Anh ta vốn là người hay ghen, lại nghe điều tiếng của mọi người nói rằng trong thời gian qua, hôm nào người vợ của mình cũng ra khỏi nhà từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Thấy thế, máu ghen trong lòng anh càng trào dâng hơn nữa. Anh không ngờ rằng trong lúc mình đang phải vật lộn với sống chết mà vợ mình lại không đoan trang như thế.

Mặc cho vợ phân trần, giải thích, anh cũng chẳng mảy may suy nghĩ lại. Người vợ chỉ biết câm nín nhẫn nhịn, thì anh ta lại xuống tay hành hạ vợ mình. Không những thế, một ngày kia, anh lại ra đi với ý định để trừng phạt vợ mình. Chuyến ra đi làm ăn này của anh với những người bạn mà không biết khi nào mới quay trở về. Vì anh lẳng lặng ra đi, không nói một lời nào với vợ nên người vợ cũng không biết chồng mình đi đến nơi nào, và bao giờ mới trở lại.

Nhưng sau môt thời gian làm ăn ở nơi đất khách, người chồng trở về với rất nhiều tiền bạc. Hắn đã trở nên giàu có, nhưng lại không cảm thấy hạnh phúc nên hắn muốn trở về tìm vợ mình, mong nàng nối lại tình xưa, về chung sống như cũ.

Khi bước chân vào nhà, tìm mãi mà không thấy bóng dáng người vợ đâu, chỉ thấy một căn nhà lạnh lẽo, không bóng người. Hắn cảm thấy trong lòng mình buồn nặng trĩu. Hắn ta lang thang bên bờ sông, tìm đến nơi mà mọi người nói rằng trước đây vợ hắn hay đứng ở đó đợi chồng.

Bỗng hắn thấy thấp thoáng xa xa một bóng người rất giống vợ mình. Hắn reo lên mừng rỡ và chạy lại. Mặc dù đó đúng là vợ hắn nhưng giờ đây, nàng đã hóa thành một bức tượng đá, ánh mắt trông đợi vẫn xa xăm nhìn ra biển.

Từ đó, tại bờ biển Quảng Nam, người ta vẫn gọi ngọn tháp ở cạnh bức tượng đó là tháp Bà Rầu.

loading...