Home/Truyện cổ tích Việt Nam/Sự tích ông Đầu Rau

Sự tích ông Đầu Rau

16-04-2016 - 1192 views

Ngày xửa ngày xưa, có hai vợ chồng trẻ nhà nghèo, họ hàng ngày đi làm thuê để kiếm kế sinh nhai. Mặc dù cuộc sống nghèo túng nhưng cuộc sống tình cảm họ rất hạnh phúc. Mỗi buổi tối đến, hai vợ chồng thường ngồi bên bếp lửa và kể chuyện hay hát cùng nhau, dưới ánh trăng, khung cảnh đó thật lãng mạn và tràn đầy hạnh phúc.

Một năm nọ, thời tiết không thuận lợi làm cho khắp nơi bị mất mùa, đói kém. Hai vợ chồng họ vẫn đi kiếm việc làm ở khắp nơi nhưng không có ai thuê cả. Những người làm thuê thì ngày một đông, mà đang mất mùa đói kém, nên các nhà địa chủ không cần người làm nữa, họ còn cho đóng kín cửa để tránh bị quấy nhiễu. Không tìm được việc làm, hai vợ chồng trẻ phải ra đồng mò cua bắt ốc để kiếm cái ăn. Tuy sống sót qua được từng ngày nhưng cái đói kéo dài vẫn đang rình rập đe dọa họ.

su-tich-ong-dau-rau

Truyện cổ tích Việt Nam: Sự tích ông Đầu Rau

Một hôm, sau khi ăn xong bát canh rau, người chồng nói với vợ:

– Chắc tôi phải đi làm ăn xa, chứ không kiếm được việc làm ở gần đây, với tình thế này thì kiểu gì cũng sẽ chết vì đói.

loading...

Người vợ nghe chồng nói vậy thì xin được đi theo chồng. Nhưng người chồng nói:

– Hiện tại tôi còn chưa biết phải đi đâu và làm gì. Nàng là thân đàn bà con gái, ở nhà sẽ dễ sống hơn, đi theo tôi vất vả lắm. Không chừng tôi đi xa còn phải bỏ xác lại bên đường làm thức ăn cho chim quạ. Nàng hãy ở nhà đợi tôi ba năm. Nếu ba năm sau không thấy tôi quay lại tức là tôi đã bỏ xác nơi đất khách. Khi đó, nàng hãy đi lấy chồng khác.

Nghe chồng nói vậy thì người vợ khóc lóc thảm thiết, nhưng vì hoàn ảnh ép buộc, nàng cũng không thể làm gì khác, đành lòng để chồng ra đi. Sau khi tiễn chồng ra đi thì người vợ may mắn kiếm được một việc làm. Ở nơi nàng làm thuê, nhà chủ tốt bụng thương cảm vì hoàn cảnh nghèo khó của nàng nên tỏ rõ ý tốt muốn giúp đỡ. Mỗi ngày làm việc, nàng kiếm được hai bữa cơm, cũng tạm qua những ngày đói khổ. Nhờ sự tháo vát và vẻ ngoài xinh đẹp, nàng chiếm được tình cảm của chủ nhà. Nhưng trong lòng nàng chưa bao giời phai nhạt hình bóng của người chồng.

Thời gian trôi qua thật nhanh, trận đói cũng đã qua đi. Nhưng đã qua ba mùa thay lá mà nàng vẫn chưa thấy chồng trở về. Trong lúc đó, người vợ của của người chủ làm bỗng dưng ốm bệnh qua đời. Vì có sẵn cảm tình với nàng nên người đó tỏ ý muốn đón nàng về cùng chung sống. Nhưng nàng chỉ trả lời rằng:

– Tôi và chồng tôi đã hẹn ước ba năm. Bây giờ đã qua ba năm mà chồng tôi chưa trở về, tức là anh ấy đã phải bỏ xác ở nơi đất khách quê người. Nhưng xin hãy cho tôi để tang chồng ba năm cho trọn đạo vợ chồng.

Ba năm lại trôi qua thật nhanh, người chồng vẫn bặt vô âm tín cho dù người vợ vẫn nhen nhóm hi vọng chờ đợi. Khi đó, người chủ kia giục nàng:

– Đã sáu năm trôi qua mà chồng nàng vẫn chưa trở về, một là anh ta đã chết, hai là đã lập gia đình ở một nơi khác. Chắc chắn không thể tái hợp được nữa. Nàng hãy về chung sống với ta, ta hứa sẽ yêu thương nàng đến trọn đời.

Nàng nghe vậy thì xin người chủ nọ cho cố đợi thêm một năm nữa. Một năm lại trôi qua, tuyệt nhiên không có tin tức gì của người chồng. Khi đó, nàng mới làm lễ cúng bái tổ tiên, ra mắt làng xóm và chuyển về ở cùng người chủ.

Bỗng nhiên ba tháng sau, người chồng cũ trở về quê hương. Chàng ta chỉ sống sót trở về với hi vọng được gặp lại người vợ cũ mà hoàn cảnh cũng không có gì khấm khá hơn trước. Nhưng giờ đây, vợ đã là của người khác. Anh ta chỉ biết than trời: “Thế là hết thật rồi, âu cũng là tại cái số”. Việc anh ta đột ngột trở về làm mọi người vô cùng bất ngờ, làm cả ba người đều cảm thấy khó xử. Người vợ lại càng cảm thấy hổ thẹn. Nhưng người chồng cũ đã tìm đến an ủi họ:

– Tôi đã sai hẹn trở về quá muộn, đó là lỗi do tôi. Nàng không làm gì sai cả. Tôi về chỉ để gặp nàng một chút là cảm thấy mãn nguyện rồi. Bây giờ, tôi sẽ rời xa nơi này mãi mãi.

Mặc cho người vợ hết lời níu kéo nhưng người chồng cũ vẫn quyết ra đi vì không nỡ phá vỡ hạnh phúc của họ. Vì quá đau buồn khi không giữ được hạnh phúc của mình, trong lúc quẫn trí, anh ta đã treo cổ tự vẫn ở gốc đa đầu làng.

Nghe tin người chồng cũ của mình treo cổ tự vẫn, người vợ bàng hoàng đau xót. Cho rằng mình chính là thủ phạm gây ra cái chết đó, nàng liền nhảy xuống sông tự vẫn. Khi người trong làng vớt được xác của người vợ lên, người chồng mới đến khóc than mà rằng: “Tất cả lỗi đều do ta, tại vì ta đã cố tình cướp vợ của người khác”. Sau đó, anh ta cũng uống thuốc độc để quyên sinh.

Khi xuống phủ Diêm Vương, vì cảm động câu chuyện bi thương của họ, Diêm Vương đã cho ba người họ hóa thành ba ông đầu rau để được mãi ở bên cạnh nhau. Không những thế, người còn phong cho họ làm chức Táo quân để trông nom từng gian bếp ở trần gian.

loading...