Cây bút thần

14-08-2015 - 32937 views

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé rất thông minh, cậu tên là Mã Lương. Cậu rất yêu vẽ nhưng vì nhà nghèo quá nên chẳng thể nào mua nổi một cây bút để vẽ. Vì cha mẹ mất sớm nên em phải cô cút, hàng ngày đi kiếm củi sống qua ngày.

Một hôm trên đường gánh củi đi bán, Cậu có đi ngang qua cửa của một nhà quan. Cậu nhìn thấy một họa sĩ đang vẽ tranh cho quan xem. Nhìn thấy thích quá cậu ghé lại sát cửa sổ để nhìn.

Truyện cổ tích việt nam: cây bút thần

Truyện cổ tích Việt Nam: Cây bút thần

Cậu nói với người họa sĩ:

– Bác ơi, cháu từ nhỏ đã rất thích vẽ nhưng cháu rất nghèo nên không có tiền mua bút, bác cho cháu một chiếc bút vẽ bác nhé!

loading...

Tên quan và tay họa sĩ thấy cậu bé nói vậy cười phá lên và nói:

– Mày đã nghèo thì đừng đua đòi mà học vẽ, thôi cút đi bán củi tiếp đi để cho tao còn vẽ!

Mã Lương nghe vậy tức tối nói lại:

– Học vẽ thì làm gì có phân biệt giàu nghèo, chả nhẽ nghèo thì không được học vẽ sao?

Nói xong rồi cậu bỏ đi

Mã Công vẫn không hề bỏ cuộc, cậu không hề từ bỏ niềm đam mê của chính mình. Khi lên núi để kiếm củi, cậu lấy cành cây vẽ phong cảnh, chim chóc ở trên nền đất. Khi cậu tới bên bờ sông để cắt cỏ thì cậu dùng những ngọn cỏ chụm lại thành bút, chấm xuống nước và vẽ những cảnh vật xung quanh lên tảng đá. Tối về cậu lại dùng những hòn than trong bếp củi vẽ lên khắp vách tường trong nhà.

Với sự đam mê nhiệt huyết của mình với hội họa và tài quan sát rất tinh tế, chim em vẽ như biết ca hát, cá em vẽ như những con cá đang bơi lội tung tăng dưới làn nước trong veo. Có lần Mã Công vẽ một con sói lên vách núi, vì giống quá mà Dê, Bò… nhìn thấy con sói vẽ tưởng rằng sói thật mà chùn bước không dám lên núi ăn cỏ.

Có người thấy Mã Lương chăm chỉ học vẽ nên hỏi:

– Mã Lương ơi, cháu chăm chỉ học vẽ thế để mai sau đi phục vụ cho nhà quan phải không cháu?

Mã Lương lắc đầu trả lời rằng:

– Không bác ạ, cháu không và sẽ không bao giờ dùng tài năng của mình để đi làm cho nhà quan. Cháu chỉ vì người nghèo mà vẽ thôi!

Với sự chăm chỉ của mình và tài năng trời phú, mã lương tiến bộ nhanh chóng. Nhưng em luôn ước ao có được một cây bút vẽ thật sự để em có thể vẽ được những bức tranh bằng mực thật đẹp chứ không chỉ là những bức tranh bằng nước hay là trên vách đá.

Rồi một đêm, trong khi em đang mơ màng ngủ thì bỗng trong nhà rực lên một ánh hào quang kì lạ. Trong ánh hào quan, một cụ già tóc bạc phơ, râu rất dài với đôi mắt hiền từ xuất hiện. Cụ cho em một cây bút vẽ và dặn dò rằng:

– Mã Lương, ta tặng cháu cây bút thần này, khi có cây bút này, cháu sẽ có rất nhiều phép màu và quyền năng từ cây bút. Nhưng cháu phải ghi nhớ lời hứa cháu đã hứa với ta: “Chỉ vẽ để giúp đỡ người nghèo khó, và vì người dân nghèo mà cầm bút vẽ”.

Dặn dò Mã Lương xong xuôi, ông cụ biến mất cùng vầng hào quang. Mã Lương định nói lời cảm ơn cụ nhưng không kịp vì cụ hóa phép quá nhanh.

Khi tỉnh dậy, Mã Lương tưởng chỉ là một giấc mộng, nhưng khi nhìn xuống tay, cây bút thần đã nằm trong tay em đó sao? Em vui sướng reo lên:

– Ha ha.. Ta có bút để thỏa thích vẽ rồi!

Mã Lương ngay lập tức trổ tài hội họa của mình. Cậu vẽ một chú chim, thì bỗng nhiên chú chim trong ảnh hiện ra bay lên và cất tiếng hót. Cậu vẽ thêm một con cá thì con cá trong ảnh biến thành cá thật và quẫy đuôi bơi.

– Đây đúng là một cây bút thần rồi! Mã Lương reo lên

Giữ đúng lời hứa với ông cụ, ngày ngày Mã Lương vẽ để giúp đỡ người dân nghèo. Nhà nào thiếu cày em vẽ cày, thiếu trâu em vẽ trâu, thiếu ruộng em vẽ ruộng…

Một hôm khi đi ngang qua một mảnh ruộng, dưới ruộng có một bác dân cày đang gò lưng kéo cày, đất quá rắn khiến cho bác dân cày gắng lắm nhưng mãi không nổi. Thấy bác dân cày quá vất vả, Mã Lương lấy bút ra vẽ một con trâu khỏe tặng bác dân cày.

Một tên quan huyện biết Mã Lương có trong tay cây bút thần, có thể vẽ bất kể thứ gì tùy thích, hắn bèn sai quân lính tới bắt Mã Lương về. Với bản tính vốn tham lam, hắn đã sai em vẽ vàng bạc châu báu thật nhiều cho hắn. Nhưng Mã Lương kiên quyết:

– Ông có giết tôi thì tôi cũng không vẽ!

Vì thấy Mã Lương quá cứng đầu không nghe lời hắn, hắn đã giam em vào ngục tối bỏ mặc cho em đói khát.

Đêm hôm đó trời rất lạnh, tuyết rơi rất dày. Tên quan nghĩ trong bụng “Chắc chắn thằng ranh Mã Lương đã chết đói chết rét trong đó rồi”. Hắn lò dò khoác áo ấm mò vào ngục xem tình hình ra sao. Không ngờ cho hắn, khi vào đến ngục, hắn thấy Mã Lương vẫn đang hoàn toàn khỏe mạnh, cậu đang ngồi sưởi ấm và ăn những chiếc bánh nướng thơm phức. Đương nhiên rằng, trong tay có bút thần, để có những thứ đó không hề khó khăn gì đối với Mã Lương.

Tên quan sai quân lính chạy vào cướp lấy chiếc bút thần của Mã Lương, nhưng khi quân lính vừa tới cửa phòng giam thì đã không thấy Mã Lương đâu nữa, chúng chỉ thấy còn mỗi chiếc thang mà em vẽ vẫn còn dựa ở đó. Tên quan ra lệnh cho quân lính tức tốc đuổi theo nhưng em đã sớm vẽ cho mình một con tuấn mã phóng đi cao chạy xa bay.

Vì muốn ẩn mình, Mã Lương đã chạy tới một thị trấn khá xa. Cậu quyết định ở lại thị trấn đó làm nghề vẽ tranh để kiếm sống. Vì không muốn những thứ mình vẽ ra lại biến thành thật, nên tất các các bức tranh cậu vẽ đều cố tình khuyết đi một thứ gì đó. Con thì thiếu mắt, con thì thiếu chân… để tránh cho chúng trở thành những con vật thật.

Một hôm, Mã Lương vẽ một con cò trắng, không may sơ ý cậu đã làm rơi một giọt mực vào mắt con cò. Thế là con cò từ trong tranh vỗ cánh bay ra. Tin cậu bé vẽ tranh thành thật vang khắp cả thị trấn. Viên quan thị trấn nơi Mã Lương đang ở báo ngay cho hoàng đế. Chỉ vài ngày sau, Mã Lương đã bị bắt và điệu về hoàng cung.

Hoàng đế khi đưa em về cung đã bắt em vẽ cho hắn những gì hắn muốn. Nhưng tên hoàng đế này là một kẻ tàn bạo, ức hiếp dân lành nên khi hắn bảo em vẽ Rồng thì em lại vẽ cho hắn một con tắc kè, hắn bảo em vẽ chim Phượng Hoàng thì em lại vẽ cho hắn một con Quạ. Hai con tắc kè và Quạ sau khi vẽ xong hóa thật chui ra cắn nhau chí chóe làm hắn tức chết. Thấy Mã Lương không nghe lời, hắn cướp cây bút thần và giam em vào ngục.

Tên hoàng đế cầm cây bút thần vẽ một núi vàng, không ngờ hắn lại vẽ ra một đống đá, đá từ trên cao rơi xuống làm hắn suýt mất mạng.

Biết chỉ có Mã Lương mới có thể dùng cây bút này để vẽ thành những thứ có thật, hắn đã thả Mã Lương ra khỏi ngục, dùng những lời nịnh hót đường mật để dụ em vẽ theo ý hắn. Vì muốn lấy lại cây bút, Mã Lương đã giả vờ đồng ý nghe theo lời hắn.

Hoàng đế dụ em vẽ ra một cây hái ra tiền vàng, thì Mã Lương vẽ ra biển cả, sau đó em mới vẽ ra một hòn đảo nhỏ trên đó có cây hái ra tiền vàng như tên hoàng đế muốn.

Tên hoàng đế vẫn nhẫn nhịn em dụ em vẽ ra một con thuyền lớn để hắn chèo thuyền ra đảo hái vàng. Lần này Mã Lương vẽ ra ngay một con thuyền đúng như ý hắn. Thấy có thuyền tên hoàng đế và những tên tham quan lên thuyền trèo lái ra đảo. Mã Lương tiếp tục vẽ ra một cơn gió để đẩy con thuyền ra khơi nhanh hơn. Khi thuyền đã ra xa, em lập tức huơ bút vẽ cho gió nổi rất to, sóng nước cuộn trào. Chiếc thuyền không chịu được gió to sóng lớn nên đã nhấn chìm cả lũ tham quan và tên hoàng đế cường bạo xuống biển sâu.

Sau khi trừng trị được tên quan gian ác, Mã Lương lại quay trở về dùng cây bút vẽ giúp đỡ dân nghèo.

loading...