Home/Truyện cổ tích Việt Nam/Sự tích hồ Gươm

Sự tích hồ Gươm

23-08-2015 - 37685 views

Vào thời bấy giờ, nước Nam ta bị giặc Minh thiết lập ách đô hộ. Chúng làm cho nhân dân ta căm phẫn tới tận xương tận tủy. Chúng đàn áp dân ta và đưa ra rất nhiều chính sách ngang ngược vô lý. Bấy giờ, ở vùng đất Lam Sơn nghĩa quân khởi nghĩa đã đứng lên chống lại giặc. Nhưng vì thời kì đầu, thế lực quân ta còn non trẻ nên nhiều lần giao chiến với giặc, ta đã bị tổn thất nặng nề. Thấy vậy, đức Long Quân đã quyết định cho nghĩa quân của ta mượn chiếc gươm thần để tăng thêm sức mạnh giết giặc.

Truyện cổ tích việt nam: Sự tích hồ gươm

Truyện cổ tích Việt Nam: Sự tích hồ Gươm

Hồi ấy, ở vùng đất Thanh Hóa (nay là tỉnh Thanh Hóa) có một người làm nghề chài lưới tên là Lê Thận. Một ngày nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như mọi ngày. Bỗng nhiên, ngay trong lần kéo lưới đầu tiên, chàng đã thấy lưới rất nặng. Trong bụng anh mừng thầm: “Chắc là ta kéo được con cá lớn rồi đây”. Nhưng khi anh kéo lên, anh thấy không có con cá nào cả, mà chỉ có một thanh sắt mắc vào lưới. Thận gỡ ra, vứt ngay thanh sắt xuống sông rồi di chuyển thuyền ra chỗ khác của sông để thả lưới.

Lần thứ hai, khi kéo lưới lên, Thận lại thấy rất nặng tay. Anh chàng nghĩ bụng: “Cầu mong lần này gặp may, không như lần trước”. Nhưng thật không ngờ rằng, lần này anh vẫn kéo được chính thanh sắt mà anh lúc nãy vừa vứt nó trở lại xuống sông. Anh lại gỡ, vứt thanh sắt xuống dưới sông và lại di chuyển thuyền ra nơi khác để bắt cá.

Nhưng lạ thay, lần kéo thứ ba vẫn là thanh sắt ấy. Anh lấy làm lạ nên đốt đuốc để soi. Bỗng anh reo lên:

loading...

– A! Một lưỡi gươm!

Một thời gian sau, Thận ra nhập đoàn quân khởi nghĩa Lam Sơn. Anh đã nhiều lần quyết tử với quân giặc ở rất nhiều trận mạc và lập được nhiều chiến công. Một hôm, Lê Lợi – chủ tướng của đoàn quân ghé thăm nhà Thận. Trong gian nhà tối om, lưỡi gươm bỗng sáng rực ở một góc nhà. Thấy lạ, Lê Lợi tiến lại gần xem thì thấy trên lưỡi gươm có khắc hai chữ “Thuận Thiên”. Tất cả mọi người chỉ thấy làm lạ chứ không ai biết rằng đây chính là một lưỡi gươm thần.

Trong một trận chiến đấu, quân khởi nghĩa Lam Sơn thua trận, Lê Lợi và các tướng tháo chạy mỗi người một ngả để thoát thân. Khi ông đi qua một khu rừng, Lê Lợi thấy trên ngọn đa lóe lên một luồng sáng kì lạ. Ông trèo lên mới thấy trên đó treo một chuôi gươm được nạm bằng ngọc quý. Chợt nhớ tới chiếc lưỡi gươm kì lạ ở nhà Thận, ông giắt chiếc chuôi vào lưng và tìm đường trở về doanh trại.

Ba ngày sau, Lê Lợi gặp lại tất cả các binh tướng trong đó có Lê Thận. Khi dùng chiếc chuôi gươm lắp vào chiếc lưỡi gươm của Lê Thận thì quả nhiên, chúng vừa vặn khớp với nhau. Lê Lợi liền kể lại chuyện lạ kì mà ông đã gặp ở nhà Thận và trên đường tháo chạy quân giặc. Mọi người nghe xong đều vui mừng khôn xiết, còn Lê Thận thì nâng thanh gươm lên ngang đầu và nói:

Đây chắc chắn là những vị thần giao trọng trách cho “minh công” làm lên nghiệp lớn, chiếm lại non sông gấm vóc mà quân giặc đã cướp của dân ta. Chúng tôi nguyện đem hết sức mình cũng như tính mạng mình để theo “minh công” cùng với thanh gươm báu đánh đuổi quân giặc, khôi phục đất nước.

Kể từ khi có thanh gươm báu, khí thế nghĩa quân ngày càng hừng hực, ai ai cũng một lòng cùng nhau giết giặc. Trong tay có thanh gươm thần, nghĩa quân của Lê Lợi đã nhiều lần cho quân giặc phải kinh hồn bạt vía trong rất nhiều trận đấu. Tiếng tăm của quân khởi nghĩa Lam Sơn ngày càng một tăng. Giờ đây, họ chuyển từ thế: “trốn tránh quân giặc sang tìm giặc mà đánh”. Qua nhiều trận thắng lớn, nghĩa quân của Lê Lợi đã chiếm lại được rất nhiều vùng đất, thu được rất nhiều kho lương của giặc.

Có gươm thần trong tay, nghĩa quân đánh đâu thắng đó, cho tới khi nước ta không còn một bóng của kẻ thù. Sau khi giặc Minh thua trận rút về nước, Lê Lợi lên ngôi vua và lập ra một triều đình mới. Một năm sau, Lê Lợi cùng các quan đại thần cưỡi thuyền rồng dạo quanh hồ Tả Vọng trước kinh thành. Nhân dịp đó, Long Quân cử rùa vàng lên đòi lại chiếc gươm thần.

Khi chiếc thuyền tiến ra tới giữa hồ, bỗng có một con rùa lớn nhô đầu lên khỏi mặt nước. Nhà vua lệnh cho chiếc thuyền đi chậm lại, con rùa tiến tới sát chiếc thuyền, nó đứng hẳn lên mặt nước và nói:

– Bệ hạ hoàn lại gươm cho Long Quân!

Nghe rùa vàng nói vậy, nhà vua đã hiểu và rút thanh gươm ra khỏi bao. Thanh gươm thần tự rời tay vua bay đến phía rùa vàng. Rùa vàng nhanh như cắt há miệng ngậm lấy thanh gươm và cùng nó lặn xuống dưới hồ. Mọi người vẫn thấy, dưới hồ sâu vẫn lóe lên một vệt sáng le lói, vệt sáng đó như được tỏa ra từ ánh sáng của thanh gươm thần.

Kể từ khi đó, nhân dân ta đã đặt cho hồ cái tên là hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm.

loading...