Thánh gióng

14-08-2015 - 61134 views

Vào thời Hùng Vương có 1 người phụ nữ đã khá cao tuổi song vẫn chưa có một mụn con, bà phải sống 1 thân 1 mình. Vào một buổi sáng sớm thức dậy bà đi xem nương rẫy, bỗng nhiên bà trông thấy 1 dấu chân rất to đạp nát cả vài luống cà. Bà rất sửng sốt kêu lên một tiếng:

– Ôi! Sao trên đời lại có bàn chân ai mà to như thế này!.

Truyện cổ tích việt nam: thánh gióng

Truyện cổ tích Việt Nam: Thánh gióng

Vì quá kì lạ nên bà đưa bàn chân mình vào dấu chân lạ để ướm thử. Thời gian sau đó và đã mang thai. Sau 9 tháng 10 ngày mang thai, bà sinh được 1 đứa con trai bé bỏng và bụ bẫm, bà đặt tên con trai mình là Gióng. Một điều lạ kì nữa lại đến với bà, đứa con trai bà lên 3 tuổi rồi mà không hề lớn như những đứa trẻ lên 3 khác, vẫn nằm ngửa đòi ăn, chưa có biết ngồi và cũng chưa có biết lẫy, không hề biết nói biết cười gì cả.

Vào năm ấy quân giặc Ân kéo đến xâm lược nước ta. Giặc Ân rất mạnh và tàn bạo, cầm đầu giặc Ân là một tên tướng có tên gọi là Ân Vương, tên này có một ngoại hình và khuân mặt rất dữ tợn và cổ quái, ai nhìn thấy cũng phải khiếp sợ. Quân giặc hễ chúng cứ đi đến làng nào là chúng phá phách nhà cửa, giết người cướp của đến đấy, người già và trẻ em chúng cũng không tha. Quân của nước ta Hùng nhiều lần xuất trận đánh trả, nhưng vì quân địch quá mạnh và hung dữ nên quân ta không đánh thắng. Vua Hùng rất lo âu vội cắt cử sứ thần đi khắp các miền, khắp các làng xóm ở trong nước để tìm một vị tướng giỏi để giúp nhà vua cứu lấy đất nước khỏi nạn ngoại xâm.

loading...

Có 1 hôm sứ thần đi đến ngôi làng của mẹ con nhà Gióng. Nghe tiếng loa rao của sứ thần nói đến việc nhà vua đang cần tìm một người để đánh giặc ngoại xâm, bà mẹ Gióng đang bế ru con, liền nói đùa với con rằng:

– Gióng ơi! Gióng của mẹ chậm nói chậm đi như vậy, thì biết đến khi nào Gióng mới đi giúp nước xua đuổi quân giặc được đây!

Không ngờ rằng, Gióng nhìn mẹ mở miệng bật lên tiếng nói đầu đời:

– Mẹ hãy chạy ra gọi sứ thần vào trong này cho con!

Nói xong Gióng lại im bặt không nói gì nữa. Bà mẹ Gióng thấy con nói được vừa mừng nhưng lại vừa sợ, bà vội chạy đi kể chuyện với mọi người trong làng xóm. Mọi người đổ tới nhà Gióng, ai cũng cho đây là 1 điều kì lạ. Cuối cùng 1 cụ già nói:

– Hay chúng ta cứ đi mời sứ thần đến xem sao.

Khi sứ thần của nhà vua tới nhìn thấy chú bé Gióng còn rất nhỏ, sứ thần hỏi Gióng:

– Ngươi là đứa con nít lên 3 mới chập chững biết đi thì nhà ngươi đánh giặc kiểu gì? Ngươi cho người mời ta tới đây để trêu đùa ta à?

Gióng trả lời sứ thần rất đĩnh đạc:

– Ông hãy về tâu mới nhà vua hãy rèn cho ta một con ngựa sắt, một thanh gươm sắt, một chiếc áo giáp sắt và một chiếc nón sắt, ta sẽ đánh đuổi quân giặc.

Ai nấy đứng nghe cũng đều cảm thấy ngạc nhiên và lạ lùng, mọi người đều nghĩ rằng đây chắc chắn là thần tiên mà ông trời cử xuống để giúp dân giúp nước. Sứ thần thấy vậy tức tốc phi mã về bẩm tấu sự lạ với nhà vua. Sau khi nghe Sứ thần kể lại đầu đuôi câu chuyện, vua Hùng lấy làm mừng rỡ, vua nghĩ đúng là trời giúp ta rồi, vua ban chỉ ngay lập tức tuyển những thợ rèn giỏi nhất, gom hết toàn bộ tất cả số sắt tốt nhất còn lại trong kinh thành để rèn ngựa, gươm, áo giáp và nón như lời đề nghị của chú bé Gióng.

Khi đã rèn xong mọi thứ như yêu cầu, hàng chục người cũng không thể khiêng nổi. Riêng chỉ mình thanh gươm cũng đã quá nặng, mấy chục binh sĩ nhấc thử nhưng thanh gươm vẫn không hề nhúc nhích. Vua Hùng phải cử một đoàn có tất thảy 1000 binh sĩ tìm mọi cách chở đến cho chú bé Gióng.

Khi biết tin quân sĩ đã khiêng đủ ngựa sắt, áo giáp, gươm sắt đến làng, mẹ Gióng đã lo sợ chạy tức tốc về nhà. Bà vừa thở hổn hển vừa bảo con:

– Con ơi! Việc đánh giặc không phải là việc chơi. Giờ nhà vua đã cho mang đầy đủ vũ khí tới, mẹ con ta biết phải làm sao bây giờ ?

Nghe mẹ nói vậy, Gióng vụt ngồi dậy và nói:

– Mẹ cứ yên tâm ở con, việc đánh đuổi giặc ngoại xâm mẹ cứ để con lo. Nhưng giờ mẹ sẽ phải cho con ăn thật nhiều, có thế con mới có thể lớn để đánh giặc được.

Mẹ Gióng thấy vậy liền đi thổi một nồi cơm to cho Gióng ăn, nhưng nấu bao nhiêu cũng không đủ, nấu đến nồi nào là Gióng ăn hết nòi đó. Cứ sau khi ăn một nồi cơm, Gióng lại lớn thêm một chút và lại đòi ăn. Mẹ Gióng càng cho ăn thì Gióng càng lớn nhanh như thổi, chỉ sau mấy chục nồi cơm, Gióng đã trở thành một chàng thanh niên khỏe mạnh cường tráng.

Vì Gióng ăn quá khỏe, thóc trong nhà không đủ cho Gióng ăn, mẹ Gióng phải đi kêu gọi xóm làng giúp đỡ. Mọi người nô nức mang gạo, mang khoai, mang trâu bò lợn gà, hoa quả bánh trái đến chất đầy sân nhà Gióng. Nhưng đưa tới bao nhiêu, Gióng lại ăn hết veo bấy nhiêu, ăn xong Gióng vẫn tiếp tục đòi ăn không ngừng nghỉ.

Sau đó, Gióng bảo mẹ:

– Mẹ kiếm vải cho con mặc.

Dân làng lại nô nức mang tới nhà Gióng biết bao nhiêu vải lụa để may áo cho Gióng. Nhưng vì Gióng lớn nhanh một cách kì lạ nên quần áo cứ may xong đã thấy chật, thấy ngắn, lại phải thêm vải để chắp nối thêm. Không mấy chốc, Gióng đã cao lớn phi thường, đầu Gióng đã chạm tới nóc nhà. Đúng lúc đó thì quân sĩ mang khiêng, ngựa, gươm và nón sắt tới. Gióng bước ra khỏi nhà vươn vai một cái, người bỗng cao to sừng sững, chân dài hơn trượng, Gióng hét vang một tiếng như sấm:

– Ta chính là tướng của nhà trời !

Thế rồi Gióng mặc giáp sắt, đội nón sắt, tay cầm gươm múa quanh mấy vòng. Đoạn từ biệt mẹ và dân làng, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa sắt bỗng chồm lên, phun thẳng ra đàng trước một luồng lửa đỏ rực. Gióng thúc chân, ngựa phi như bay, sải từng bước dài hàng chục con sào, rung chuyển cả trời đất. Chỉ trong chớp mắt, ngựa đã xông đến đồn trại giặc bấy giờ đang đóng la liệt cả mấy khu rừng. Lưỡi gươm của Gióng vung lên loang loáng như chớp giật. Quân giặc xông ra chừng nào chết chừng ấy. Ngựa thét ra lửa thiêu cháy từng dãy đồn trại, lửa thiêu luôn cả mấy khu rừng. Khói bụi mịt mù, tiếng la hét kêu khóc như ri.

Nhưng quân giặc vẫn rất gan lì, tướng giặc vẫn cố gào thét chỉ đạo quân tiến tới đánh giáp lá cà. Gióng càng đánh thì càng xung mãn, xác quân giặc nằm la liệt ngổn ngang đầy rừng. Ngờ đâu gươm bị gãy, nhưng Gióng vẫn rất nhanh trí và không hề bối rối nhổ một bụi tre bên đường xông tới quật tới tấp vào đám quân giặc. Quân giặc vì quá sợ hãi chạy toán loạn khắp nơi hòng tìm đường thoát thân, tướng giặc bị quật chết tan xác. Lũ tàn binh còn sót lại thì quỳ lạy xin hàng. Binh sĩ của vua Hùng chỉ còn việc xông ra và trói hết chúng lại. Chỉ sau một trận đánh, Gióng đã chiến thắng toàn bộ giặc Ân, giết chết tướng giặc, trừ xong nạn nước. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc Sơn. Gióng bèn cởi toàn bộ giáp, nón rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.

Để nhớ ơn vị thần đánh giặc cứu nước, Vua Hùng cho lập đền thờ Gióng ở làng quê và phong Gióng là Phù Đổng Thiên Vương.

Tới tận ngày nay, chúng ta vẫn còn thấy những dãy ao tròn nối nhau kéo dài suốt từ Kim Anh, Đa Phúc cho tới Sóc Sơn, dân gian truyền rằng đó là những dấu chân ngựa của Thánh Gióng. Khu rừng mà bị ngựa sắt phun lửa thiêu cháy nay còn có cái tên là làng cháy. Loài tre mà Thánh Gióng đã nhỏ khi gươm bị gãy để tiếp tục quật ngã giặc bị lửa đốt nên màu xanh đã chuyển sang màu vàng và có những vệt cháy lốm đốm giờ đây người ta vẫn gọi là tre là ngà (hay gọi với tên khác là tre đằng ngà).

loading...