Vàng lấy con vua

08-12-2015 - 16022 views

Chuyện cách đây rất lâu rồi, ở vùng nọ có một đứa bé nghèo gọi là Vàng. Năm Vàng được 8 tuổi thì bố nó mất. Vì nhà nó rất nghèo nên nó đành phải đi theo mẹ làm thuê khắp nơi khắp chốn. Dù hai mẹ con đã làm việc quần quật suốt ngày nhưng gạo vẫn không đủ sống. Nhiều hôm trời mưa gió rét mướt, lạnh thấu xương mà cũng không thể nghỉ. Có nhiều hôm Vàng chẳng dám ăn cơm, chỉ uống chút nước cầm hơi rồi đi ngủ, phần cho mẹ chút cơm nguội. Vì thế mà bà mẹ thương Vàng lắm.

Ngày tháng lại qua đi như thoi đưa, đứa trẻ tên Vàng hôm nào nay đã trưởng thành, còn bà mẹ thì già yếu đi nhiều. Vì thế giờ đây Vàng một mình cáng đáng hết mọi việc để kiếm gạo kiếm tiền nuôi mình và mẹ già. Thi thoảng nó còn giúp đỡ khắp làng trên xóm dưới. Dù cho mệt nhọc, công việc lại vất vả hay bụng đang đói meo, hễ có ai nhờ giúp thì Vàng vẫn cố làm cho hết việc mới thôi, mặt mũi lúc nào cũng tươi cười. Thế nên khắp làng ai cũng quý mến.

Truyện cổ tích việt nam: vàng lấy con vua

Truyện cổ tích Việt Nam: Vàng lấy con vua

Tiếng đồn vang xa. Vua hay biết Vàng vừa khéo làm ăn lại rất giỏi nên ngày kia bèn sai lính đi triệu Vàng tới lợp lại cho mình căn nhà. Vừa đến nơi chàng liền leo lên ngay.

Trong lúc đương dỡ mái nhà thì chàng nhìn thấy một cô gái đang ngồi dưới sân nhà dệt vải. Vì muốn biết mặt người ta mà chàng cứ nghển cổ lên mãi, nhưng vì cô gái cứ cúi mặt nhìn tấm vải, tay liên tục đưa thoi nên chàng chẳng thấy gì. Thế rồi chàng mới nghĩ ra một cách khác. Chàng lấy lạt cứa vào ngón tay, máu rơi xuống chỗ tấm vải cô gái đang dệt. Nhưng vẫn công cốc, cô gái không hề để ý mà vẫn điềm nhiên dệt vải tiếp. Thấy chuyện không xong, Vàng liền đánh bạo mà gọi:

loading...

– Cô gì ơi! Cô cho tôi xin một miếng giẻ để buộc tay cho đỡ chảy máu với.

Nghe người gọi, cô gái liền đứng dậy tìm cây gậy dài, sau đó buộc vải vào một đầu gậy, từ từ đưa lên trên mái nhà, nhưng tuyệt nhiên không ngẩng mặt lên nhìn. Đầu gậy đã lên tới nơi mà cô gái kia vẫn không thèm ngước nhìn, chàng giả vờ mà gọi rằng:

– Này cô ơi! Vẫn chưa tới… ở chỗ này kia mà!

Thấy Vàng nói vậy, cô gái ngỡ là mình để lệch nên ngửa mặt lên nhìn. Chàng nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp.

Tối ấy khi về nhà, Vàng bảo mẹ:

– Thưa mẹ! Sáng nay con đến chỗ vua lợp lại nhà của vua, con thấy cô gái con vua đẹp lắm. Thế mẹ đến hỏi cô ta cho con lấy làm vợ nhé!

Nghe con trai nói vậy thì bà mẹ ngạc nhiên lắm. Sau một lát nghĩ ngợi bèn thở dài và nói với con rằng:

– Nhà ta nghèo thế này. Vua sao có thể gả con gái mình cho con được.

Tuy vậy Vàng vẫn cứ nhất quyết nài nỉ mẹ cho bằng được. Thương con, để chiều lòng con nên bà mẹ đành khăn gói đến hỏi ý vua. Nhưng bà chưa nói hết câu thì vua đã nổi giận mà quát lớn:

– To gan. Ngươi lại dám hỏi cưới con gái của ta cho cái thằng nghèo rách nhà mày à? Người đâu, vứt mụ ta vào trong cối giã.

Đám lính vâng lệnh. Thế là mẹ Vàng lãnh một trận đòn nhừ tử. Sau đó bà van mãi mới được tha về.

Trong lúc chờ mẹ về, Vàng đứng không yên, ngồi không xong, cứ lo lắng đi đi lại lại mãi không thôi. Khi nhác thấy bóng mẹ, chàng vội vàng chạy ra hỏi:

– Thưa mẹ! Thế nào rồi? Nhà vua có đồng ý không?

Mẹ chàng đến thở cũng thấy mệt, hụt hơi mà rằng:

– Vợ con cái gì. Mẹ còn chưa dứt lời thì đã bị vua sai quân lính ném vào trong cối giã, còn bị chửi mắng liên hồi. Muốn lấy thì con tự đi mà hỏi.

Chuyện bẵng qua ít lâu, hôm đó vàng lại bảo mẹ mình tới hỏi lấy con gái nhà vua. Vì thương con nên bà mẹ lại liều mà đến hỏi lần nữa.

Thấy bà ta đến, vua không mắng chửi, cũng không sai lính bắt bỏ cối giã giống lần trước nữa. Nhà vua bảo mẹ Vàng là:

– Ngươi muốn có công chúa làm dâu vậy thì về kêu con trai ngươi đi tìm đến cho ta đủ một chum đầy bọ chó, một chĩnh đầy dái gà đem nộp. Như vậy ta sẽ gả con gái cho.

Về đến nhà, bà mẹ thuật lại đầu đuôi câu chuyện và lời nhà vua cho con trai. Nghe xong, Vàng liền chạy đi khắp chốn để kiếm bọ chó cùng dái gà, nhưng không sao kiếm được. Buồn lòng, chàng ngồi bên cạnh bờ suối mà nức nở.

Đột nhiên xuất hiện một ông cụ có râu tóc trắng tinh, ông cụ thấy Vàng liền hỏi:

– Tại sao mà cháu khóc?

Ngước mắt lên nhìn ông cụ, Vàng lễ pháp thưa:

– Thưa cụ! Cháu nhờ mẹ cháu đến hỏi lấy con gái nhà vua làm vợ. Nhưng vua bảo phải nộp đủ một chĩnh toàn dái gà cùng một chum toàn bọ chó mới đồng ý gả. Nhưng cháu đã đi khắp mọi nơi mà vẫn không tìm được.

Ông cụ bèn bảo:

– Đừng lo! Cháu trở về nhà và trồng vừng đen, thật nhiều vào, và trồng thêm cả khoai sọ nữa. Sau đó đợi cho vừng chín và khoai sọ thật mập thật cũ. Lúc đó cháu hãy đập vừng lấy hột rồi đổ vào chum, sau lại bắt ít bọ chó bỏ lên trên, rồi bịt chặt miệng chum vào. Tiếp theo cháu hãy đào hết khoai sọ lên, đem cạo vỏ rồi luộc thật chín, rồi đem đổ hết vào chĩnh. Làm xong thì đem bắt lấy mấy con gà, mổ thịt mà lấy dái, đem để lên trên chỗ khoai sọ khi nãy, rồi bịt chĩnh thật kín. Cứ vậy đem đến cho vua là được.

Vâng lời ông cụ, Vàng trở về nhà và làm theo mọi lời ông cụ nói. Vài tháng sau đó, vừng chín, khoai sọ đầy đủ, chàng làm như những gì ông cụ đã nói lần đó rồi đem đến tận nơi cho nhà vua.

Nhận được lễ, vua lập tức mở chum bọ chí ra để thử. Nhà vua khen:

– Chao ôi! Thật ngon! Thơm hệt như vừng ấy.

Sau đó thì mở chĩnh dái gà ra thử liền mấy miếng mà tấm tắc khen:

– Tuyệt lắm! Tuyệt lắm! Bùi y hệt khoai sọ đấy.

Nhà vua một mạch ăn sạch chỗ đồ lễ mà Vàng đem tới, sau lại trở mặt mà bảo:

Muốn làm rể ta thì như vậy chưa đủ. Bây giờ ngươi hãy đi tìm một cặp gà tiên, phải có một trống và một mái rồi đem nộp cho ta, lúc đó rồi nói chuyện cưới xin sau.

Tuy giận lắm nhưng Vàng cũng đành chịu, lại lật đật chạy đi khắp nơi tìm cho được gà tiên. Đi hết ba ngày ròng, chân đã mỏi rời mà vẫn chẳng tìm ra bóng dáng gà tiên đâu. Vàng buồn chán lại ngồi gôm chân khóc lóc. Ông cụ hôm trước lúc ấy lại xuất hiện và hỏi:

– Tại sao mà cháu khóc?

Rồi chàng lại thật thà đáp:

– Cụ ơi, vua bắt cháu đi tìm gà tiên, phải đủ một cặp và có một trống và một mái đem nộp thì mới lấy được con gái vua. Cháu đã đi hết ba ngày rồi mà tìm chẳng thấy.

Dứt lời chàng lại tiếp tục ôm mặt mà khóc lớn.

Ông cụ thương tình liền nói:

– Đừng khóc nữa. Có cái hang gần nhà cháu, trong đấy có vợ chồng gà tiên đang ở. Cứ giờ ngọ mỗi ngày chúng mới kéo nhau ra cửa hang. Gà chống gáy, còn gà vợ thì đứng nghe bên cạnh, cháu cứ ở đấy rình bắt. Khi gà chồng gáy tiếng đầu tiên, chúng sẽ xê gần nhau hơn một chút, cháu đừng vội bắt ngay. Nó gáy tiếng thứ hai, vợ chồng gà lại xê lại gần nhau hơn một tí, nhưng cháu đừng vội. Khi nó gáy tiếng thứ ba, cả hai sẽ sát vào nhau, đến lúc này cháu chạy tới bắt thì sẽ có được gà tiên để nộp cho vua.

Ngày hôm sau, chàng tìm đến đúng hang đá gần nhà mình mà rình. Vào giờ ngọ hôm ấy, cửa hang mở ra, cặp vợ chồng gà tiên lững thững đi ra, hai con đứng ở hai bên của cửa hang.

Gà chồng vươn cổ gáy, một tiếng, chúng xích lại gần nhau. Chàng rình ở đó vẫn yên lặng. Gà gáy hai tiếng, hai con gà tiên xê lại gần nhau. Chàng vẫn ngồi yên một chỗ. Khi gà gáy tiếng thứ ba, đôi gà tiên sáp lại với nhau. Chờ tới lúc này chàng mới xông tới mà chộp chân gà.

Nhưng hai con gà này rất khỏe, chúng chạy vào hang, kéo theo luôn cả Vàng, cửa hang liền sập lại. Vàng không kịp buông tay nên bị kẹp lại, dù cố rút thế nào cũng không ra được, càng kéo lại càng đau hơn.

Cả một đêm như vậy qua đi, mẹ Vàng ở nhà ngóng con mãi mà không thấy đâu, lo lắng quá nên bà đành phải chạy đi tìm. Đến chỗ hang đá thì bà nhìn thấy con trai đang nằm sấp ở ngoài cửa hang, vội vàng chạy tới xem:

– Sao thế này? Tay sao lại bị kẹp thế này hả Vàng?

Chàng thấy mẹ thì mếu máo thưa:

– Con tìm gà tiên. Lúc con túm nó thì bị lôi vào, không may bị kẹp luôn… mẹ ơi cứu con!

Bà mẹ thì vừa thương con, vừa bực con bèn trách:

– Mẹ nói rồi! Nhà mình nghèo, thế mà còn đòi cưới con vua. Trước thì phải nộp cả chum bọ chó lẫn chĩnh dái gà, nay lại đòi gà tiên. Thấy chưa, giờ ra nông nỗi thế này đây.

Mắng con được vài câu bà lại vội vàng kéo con ra. Nhưng dù bà có cố sức thế nào thì cánh tay con trai vẫn không rời khỏi cửa hang được. Tức mình, bà chửi tục. Không ngờ hang thần thấy vậy thì không chịu được mà phì cười, và cửa hang lập tức mở ra. Vàng nhanh chóng rụt tay lại, còn kéo được cả cặp gà tiên theo rồi đem về nộp cho vua.

Đến chỗ vua, chàng quỳ xuống nói:

– Tâu bệ hạ, thần đã tìm đủ dái gà, bọ chó và gà tiên, giờ xin vua để thần đưa công chúa về nhà.

Nhà vua trong lòng vẫn không thích chàng rể này, vì thế liền nói:

– Lễ vật đã đủ. Giờ ngươi phải có nhà ở thì mới được đón vợ về. Ở vùng này, nhà của Thạch Long là to đẹp nhất, nếu ngươi làm được thế thì hẵng đến rước dâu về.

Nghe vậy Vàng lại lủi thủi trở về. Chàng đi đến nhà của Thạch Long, cầm gậy đập quanh nhà. Ở trong nhà, Thạch Long thấy có tiếng đập nhà mình liền chạy ra:

– Ai đang đập nhà tôi đó?

Vàng ra mặt bảo:

– Nhà vua nói tôi phải làm nhà như ông rồi cho tôi lấy công chúa. Tôi đến xem thử.

Nghe chàng nói, Thạch Long phì cười mà rằng:

– Hạng mày đòi lấy con vua sao? Mày mà lấy được công chúa thì tao cho mày luôn cái này.

– Ông nói thật chứ?

– Nói dối mày tao được cái gì?

Sau đó Vàng liền lấy một cây đinh đóng vào cột nhà và bảo: “Nam tử nhi, lời nói như đinh đóng cột. Vì thế tôi đóng đinh vào đây làm chứng”.

Mọi chuyện xong xuôi, Vàng tới đón công chúa về. Khắp làng trên xóm dưới biết tin bèn theo phía sau đánh trống, thổi kèn lễ tưng bừng góp vui. Lúc đám rước đến trước nhà của Thạch Long, chàng Vàng mới kêu Thạch Long ra mà rằng:

– Tôi lấy con gái vua rồi, giờ ông hãy dọn đi để vợ chồng nhà tôi còn vào.

Thấy vậy Thạch Long gân cổ mắng:

– Đây là nhà tao, sao tao phải dọn đi?

Bấy giờ chàng mới vặn lại là:

– Ngày trước ông đã nói gì? Đinh tôi đóng trên cột vẫn còn kia. Bây giờ nếu ông nhổ nó ra được thì ở lại. Nếu không thì phải dọn đi.

Lúc ấy Thạch Long mới cố hết sức, gồng cả mình nên để nhổ cái đinh kia ra, vậy mà nó vẫn không chịu xê dịch, cuối cùng đành dọn nhà đi chỗ khác.

Hai vợ chồng dọn vào nhà mới, sau đó mới trở về nhà cũ để đón mẹ. Lúc vợ Vàng vào nhà, bà mẹ không hiểu liền nói:

– Cô gái, cô là ai, tại sao lại đòi đón tôi?

Người vợ ngoan ngoãn thưa rằng:

– Con chính là con dâu mẹ đây. Chúng con tới đây để đón mẹ về chung sống.

Nhưng đến tận khi trông thấy con trai bà mẹ mới tin, sau đó thu dọn ít đồ đạc theo con trai và con dâu về nhà mới. Nhà Vàng có thêm nàng dâu giỏi giang. Nàng dâu cũng hết mực yêu thương mẹ chồng của mình.

Sau năm đó, vua láng giềng phái quân sang xâm chiếm nước ta. Vua cha bèn phái Vàng ra trận đánh đuổi quân giặc. Chàng liền bàn bạc cùng quân lính, sau đó cùng nhau bện người giả bằng rơm, rồi đem cắm ở khắp các ngả đường để đón giặc. Khi giặc sang tới, chúng thấy Vàng có hàng trăm hàng vạn quân binh, sĩ khí hừng hực thì lấy làm sợ, nhanh chóng rút quân.

Qua trận này, nhà vua nhìn rõ con rể là người tài giỏi, không đánh mà cũng khiến giặc phải lui, vì thế bèn nhượng lại ngôi vua. Từ ngày ấy, khắp dân bản đều được yên ổn sinh sống và làm việc. Vợ chồng nhà Vàng cũng chung sống hạnh phúc đến cuối đời.

loading...