05 - December

Cô bé tí hon

Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn bà lớn tuổi mà vẫn hiếm muộn, bà rất mong có một đứa con nhưng mãi không có. Không biết phải làm sao, bà đành phải đến cầu mụ phù thủy. Người đàn bà nói rằng:

Tôi rất muốn có một đứa con, bà nói tôi phải làm sao mới được?

Cô bé tí hon

Mụ phù thủy nhìn người đàn bà, suy nghĩ hồi lâu mới nói:

Cô bé tí hon

Ta đồng ý giúp ngươi. Ta cho ngươi hạt lúa này. Tất nhiên nó không phải loại lúa bình thường. Cứ đem về gieo vào chậu đất mà chăm nuôi, sau này sẽ biết.

Đội ơn bà!

Người đàn bà hiếm muộn ấy chào mụ phù thủy rồi vui mừng đem hạt lúa về giao trồng. Không lâu sau từ hạt mầm mọc lên một cây hoa rất đẹp, nhìn có vẻ như hoa uất kim cương, các cánh hoa thì cuộn lại thành như một cái nụ.

Người đàn bà ngắm nhìn bông hoa miệng bật thốt lên:

Bông hoa đẹp quá!

Bà đặt lên nó một nụ hôn. Bỗng nhiên bông hoa phát ra tiếng động mạnh rồi nở tung. Ở giữa bông hoa có một đứa bé vô cùng xinh đẹp, nó ngồi trên chiếc nhụy hoa hệt như chiếc ghế tựa màu xanh lá đẹp đẽ. Vì đứa bé chỉ bằng ngón tay cái nên người đàn bà đặt cho nó cái tên là Bé tí hon.

Người đàn bà lấy vỏ hạt dẻ để làm thành chiếc nôi xinh xắn, không quên dùng cánh hoa màu tím làm nệm, còn chăn đắp là một cánh hoa hồng đỏ thắm. Thường thì ban đêm cô bé sẽ ngủ trong nôi, còn vào ban ngày thì cô bé hay đùa nghịch trên bàn.

Bà còn tỉ mỉ chuẩn bị một chiếc đĩa đầy nước, đặt hoa xung quanh viên đĩa rồi để lên bàn. Cô bé có thể trèo lên cánh hoa uất kim cương mà bà đặt ở đó làm thuyền, mái chèo làm bằng lông ngựa rồi dạo chơi quanh đó. Cô bé vừa chèo thuyền vừa cất tiếng hát, giọng bé trong trẻ và ngọt ngào.

Vào một đêm nọ, trong khi bé tí hon đang ngủ say, từ ô kính vỡ trên cửa sổ, một con cóc béo xấu xí bất ngờ nhảy vào phòng và nhảy đến nơi cô bé tí hon đang ngủ trong nôi.

Nó nhìn cô bé rồi nghĩ thầm:

Lấy được con bé này chắc con trai mình sướng mê đây.

Nghĩ vậy nó bèn chộp lấy cái nôi bằng hạt dẻ, đem theo Bé tí hon đang say ngủ, nhảy ra vườn qua ô kính vỡ ban nãy. Ở đó có một dòng suối nhỏ, hai phía bờ lầy lội, đó là nơi ở của hai bố con nhà cóc. Cóc con cũng y hệt bố mình, vừa béo vừa xấu, trông rất đáng sợ. Hai cha con nhà cóc giống hệt nhau. Nhìn mà phát khiếp.

Thấy cóc bố mang theo một cô gái xinh đẹp về nhà, cóc con vui sướng mà kêu ầm ĩ: cọc, cọc, cọc, kẹc, kẹc, kẹc!

Thấy con trai hưng phấn, cóc bố mới nói:

Be bé cái mồm thôi, khéo nó thức dậy nó trốn mất đấy. Giờ phải đặt nó lên lá sen to giữa dòng kia, nó bé thế, đặt lên đấy như lên đảo, có thế nó mới không trốn được. Rồi chúng ta làm cho nó một ngôi nhà ngay chỗ bùn lầy này này.

Ở giữa dòng suối mọc lên rất nhiều gốc sen, những lá sen to bung xòe dập dềnh trên mặt nước. Con cóc cha đem theo vỏ hạt dẻ có Bé tí hon ra giữa dòng, đặt chiếc nôi lên lá sen to nhất.

Buổi sáng hôm sau, khi thức dậy thì Bé tí hon đã phát hiện mình đang ở trên lá sen, xung quanh toàn là nước. Nó vô cùng sợ hãi vì không có cách nào vào bờ được, nó chỉ biết đứng đó òa khóc.

Trong lúc đó, bố con nhà cóc đang bận rộn trang hoàng lại phòng cưới, chúng căng những chiếc lá sen lớn làm tường, điểm lên đó những bông sen trắng muốt với nhị vàng. Xong xuôi mọi việc mới bơi ra giữa dòng suối để đón dâu.

Cha cóc già trịnh trọng cúi chào Bé tí hon và bảo:

Con gái, đây là con trai ta, cũng là chồng của con. Sau này hai đứa sẽ cùng nhau chung sống trong căn phòng lộng lẫy kia.

Cóc con cũng phụ họa theo: Cọc, cọc, cọc, kẹc, kẹc, kẹc!

Nói rồi hai cha con cóc bèn ngậm tàu lá sen để kéo vào bờ, mặc cho Bé tí hon đang khóc sướt mướt bên trên. Cô bé thật sự không muốn vào ở chung nhà với lão cóc già kinh tởm kia, càng không muốn làm vợ đứa con trai gớm ghiếc của lão ta.

May mắn cho cô bé, vừa lúc ấy có một đàn quá đang chơi đùa dưới đáy sông, vô tình trông thấy một màn trên. Chúng gọi nhau nhô lên khỏi mặt nước để nhìn xem cô bé như nào. Chúng cảm thấy rất buồn vì một cô bé sinh đẹp dường kia lại phải chung sống với hai con cóc ghẻ xấu xí.

Đàn cá bảo nhau:

Không được! Chúng ta không thể để như thế được!

Chúng nhất chí kéo tới dưới tàu lá sen mà Bé tí hon ở trên, nhanh chóng cắn đứt cuộng sen. Vậy là dòng nước cuốn phăng tàu lá đi rất xa, cha con nhà cóc không thể nào đuổi theo được.

Dòng nước cứ thế đưa Bé tí hon đi qua rất nhiều thành phố. Mỗi nơi cô bé đi qua, chim chóc trên bờ lại dừng lại và hót vang:

Cô bé xinh đẹp! Cô bé xinh đẹp!

Lá sen chở cô bé đi qua nhiều xứ sở lạ. Rồi có một chú bướm trắng lượn lờ phía trên đầu cô bé, sau đó thì đậu xuống tàu lá. Bé tí hon rất sung sướng khi thoát ra khỏi chỗ cha con nhà cóc, rồi lại được ngắm cảnh khắp nơi, đi qua rất nhiều miền đất lạ xinh đẹp. Nước suối được ánh nắng chiếu vào, nhìn rực rỡ như vàng lỏng vậy, lấp lánh không ngừng.

Bé tí hon cởi dây lưng của mình, nó buộc một đầu vào tàu lá, còn đầu kia lại đem buộc vào cánh bướm. Khi con bướm cất cánh bay, nó kéo theo cả tàu lá đi cùng. Tự dưng từ đâu xuất hiện một con bọ dừa. Nó lấy chân tóm lấy Bé tí hon, rồi đem cô bé đặt lên một cành cây, còn chiếc lá vẫn đang bay lượn cùng chú bướm. Con bướm cố hết sức giãy giụa mong thoát thân nhưng không được.

Bé tí hon bị bò dừa đem thả lên cây thì sợ lắm. Nó cũng lo cho cả chú bướm kia nữa, nó sợ con bướm sẽ bị chết đói khi cứ bị buộc vào tàu lá như thế kia. Cô bé thì lo lắng như vậy nhưng con bọ dừa nào đâu hay biết.

Sau khi tìm được một chiếc lá to và đẹp, con bọ dừa đem Bé tí hon đặt vào đó, còn lấy nhụy hoa đầy mật đem đến cho cô bé ăn. Nó luôn miệng khen bé đẹp.

Có vô số những con bọ dừa khác đến nhà nó chơi, chúng nhìn chăm chăm vào cô bé, còn nói những lời xấc xược. Có một ả bọ dừa còn tru lên là:

Eo ôi, nó có hai chân các bạn ạ!

Một con bọ rùa khác cũng chêm vào:

Nó cũng không có rây kìa chúng mày!

Và nhiều con bọ dừa khác cũng xúm lại mà chê bai:

Nó thực là xấu xí, nhìn như người vậy đấy!

Sự thật là Bé tí hon vô cùng xinh đẹp. Lúc mới đem cô bé về, nó không hề nghĩ như đám bạn của mình. Nhưng vì các bạn nó rèm pha nhiều quá, nói qua nói lại mãi nên bọ dừa sau cũng nghĩ rằng Bé tí hon rất xấu xí, và nó cũng không thích cô bé nữa. Rồi nó đem cô bé bỏ xuống một cây cúc trắng rồi bây đi.

Bé tí hon thấy vậy thì khóc nức nở, cô bé cứ tưởng rằng mình xấu đến nỗi bọ dừa cũng không thèm ưa. Cô bé vô cùng buồn phiền vì chuyện này, nhưng cô biết đâu rằng bản thân xinh đẹp và đáng yêu đến nhường nào. Cô bé nhìn chẳng khác nào một cánh hoa hồng mới nở vậy.

Suốt một thời gian sau, Bé tí hon một thân một mình sống trong khu rừng lớn. Trong suốt mùa hạ, cô bé làm một chiếc võng bằng cọng rơm, treo nó dưới lá cây mẫu đơn để tránh mưa tránh nắng. Hằng ngày bé ăn nhụy hoa và uống sương mai.

Bé cứ sống như vậy qua cả mùa hè lẫn mùa thu. Nhưng khi mùa đông đến, một mùa dông lạnh giá dài đằng đẵng. Đàn chim nhỏ thường hay hót cho cô bé nghe cũng đã bay đi phương Nam tránh rét. Trong rừng cây cối đã trút hết lá, những bông hoa cũng đã tàn, lá mẫu đơn cô bé trú cũng đã héo quắt, cọng lá cũng đã vàng khô. Bộ quần áo trên người cô bé, trải qua thời gian cũng đã nát tươm, cơ thể bé rét run.

Trời ngày càng lạnh, những bông tuyết cũng bắt đầu rơi, những giọt tuyết rơi vào người cô bé nặng tựa như đá, khiến bé không thể nào chịu được. Bé tí hon nép mình trong một chiếc lá khô, tuy vậy vẫn chẳng ấm hơn chút nào, bé vẫn lạnh run.

Cuối cùng không chịu được đành rời bỏ khu rừng và đến một cánh đồng gần đó. Cánh đồng vừa mới thu hoạch xong, ở đó chỉ còn lại những gốc rạ lởm chởm. Bé tí hon rất vất vả mới đi qua được đám ruộng đó. Cô bé cũng ngã lên ngã xuống rất nhiều, mãi mới đi đến được trước cửa nhà chuột đồng. Đó là một cái hốc tương đối rộng ngay dưới gốc rạ, chuột đồng một mình sống ở đó cũng thấy thoải mái. Hơn nữa lại có sẵn lúa và nhiều loại thức ăn khác cho nó.

Cô bé thấy thế bèn vào nhà chuột đồng xin tạm một hạt lúa mạch để ăn cho đỡ đói, vì mấy hôm nay bé đã không ăn gì rồi.

Mụ chuột đồng thấy cô bé đáng thương liền bảo:

Thật tội nghiệp! Cháu mau vào đây ăn với ta này!

Nhìn cô bé dễ thương, mụ chuột đồng mới bảo rằng:

Cô bé, cháu muốn ở lại với ta không? Chỉ cần cháu giữ nhà cửa sạch đẹp, thi thoảng kể chuyện cho ta nghe là được. Vì ta rất thích nghe người khác kể chuyện.

Nghĩ tình cảnh hiện giờ của mình cũng không đi đâu được, Bé tí hon nghe lời chuột đồng ở lại đó và được chăm chút rất tử tế.

Vào một ngày nọ, chuột đồng bảo cô bé:

Ông bạn láng giềng giàu có của ta sắp sang đây chơi đấy. Ông ta có nhà cao cửa rộng, lại thường mặc những chiếc áo lông đen như sa tanh vậy. Cấu đấy, nếu lấy được ông ta thì thực may mắn. Tiếc là ông ta bị mù, vì thế cháu phải kể chuyện cho ông ta nghe mới được.

Ngay ngày hôm đấy, người hàng xóm chuột chũi sang nhà chuột đồng chơi. Hắn khoác trên người bộ áo lông đèn tuyền.

Mụ chuột đồng nói với Bé tí hon rằng chuột chũi là một kẻ vừa giàu lại vừa có học. Hắn có căn nhà rộng gấp hai mươi lần nhà các con chuột chũi khác trong vùng. Nhưng hắn lại ghét nắng và hoa. Vì thế mà hắn luôn nói xấu ánh nắng và những bông hoa.

Bé tí hon hát cho chúng nghe: “Bay đi! Bọ rùa hãy bay đi!”. Giọng bé rất hay, vừa dịu dàng lại vừa ngọt ngào. Chuột chũi nghe được bé hát cũng thích lắm nhưng ngoài miệng hắn vẫn chẳng nói gì.

Sau hôm đó, chuột chũi đã bỏ công đào một cái ngách chạy từ nhà hắn sang thẳng nhà chuột đồng. Rồi hắn mời Bé tí hon cùng ất nhiều bạn bè của mình đến nhà chơi. Trong hang nhà hắn có xác một con chim bị chết rét.

Khi mọi người đến đông đủ, hắn ngậm theo một mẩu gỗ mục phát sáng để soi đường. Khi đến gần chỗ có xác chim, hắn lấy mũi húc lên phía trần nhà, thủng một lỗ nhỏ đủ để ánh sáng lọt vào.

Ánh sáng rọi xuống, mọi người rõ ràng thấy một con chim én nằm ngay giữa hang, hai cánh của nó co lại, lông phủ kín đầu, còn chân thì quắp lại. Nhìn vào cũng biết là nó bị chết rét. Bé tí hon nhìn thấy thì thương lắm, cô bé thấy tội nghiệp cho chú chim kia, vì nó đã hót cho cô nghe hết cả mùa hè trước.

Chuột chũi không nghĩ vậy, nó lấy chân đạp đạp con chim én mà rằng:

Nó không thể hót nữa rồi! Số phận của những con chim nhỏ bé thật đáng buồn. Chúng chỉ biết suốt ngày kêu chiêm chiếp chứ có làm gì được nữa đâu, sau đến màu đông sẽ lại chết vì rét. Trời làm ơn làm phước đừng bắt con tôi sau này biến thành chim.

Nghe vậy chuột đồng cũng hưởng ứng nhiệt tình:

Nói rất đúng. Chúng ngoài kêu chiêm chiếp quả thực không biết làm gì cả. Mùa đông kéo tới là chết rét chết đói hết.

Bé tí hon đứng cạnh đó im lặng không nói gì, đợi đến khi hai con chuột kia quay đi nó mới bí mật cúi xuống, gạt lông chim và đặt một nụ hôn lên đôi mắt đã nhắm nghiền của chim và thì thầm:

Suốt cả mùa hè qua, chính con chim này đã tới hót cho mình nghe. Con chim xinh đẹp với giọng hót thật hay.

Cả đêm hôm sau khi từ nhà chuột chũi về, Bé tí hon không sao chợp mắt được. thế là bé bèn thức dậy, gom rơm bện thành một chiếc chăn rồi đem đắt cho con chim tội nghiệp đã chết rét kia. Cô bé còn tìm thêm nhiều nhụy hoa đem tới trải xung quanh xác con chim. Cô bé xót xa nói:

Chim thân yêu, vĩnh biệt mi. Ta rất cảm ơn vì chim đã hót cho ta nghe suốt mùa hè qua.

Cô bé ôm lấy đầu chim, cho nó tựa vào ngực mình. Nhưng tự nhiên cô bé thấy có gì đó động đậy dưới tay mình. Khi nhìn lại, hóa ra lại là trái tim của con chim. Con chim én này khi nãy chỉ là bị cóng vì trời rét, bây giờ vì được sưởi ấm nên nó mới tỉnh lại.

Vào mỗi mùa thu, đàn én thường rủ nhau bay tới phương Nam để tránh rét. Trên đường thi thoảng sẽ có con bị tuột lại phía sau và có thể sẽ bẹ rét cóng, rồi sẽ rơi xuống đất mà bị vùi lấp dưới tuyết.

Biết vậy nên Bé tí hon thương chim lắm. Cô bé tìm thêm nhụy hoa trả lên người con chim, lại kiếm những lá bạc hà làm chăn đắp cho nó. Và đêm ngày hôm sau, cô bé lại đến thăm nom chim. Tuy chim vẫn còn sống nhưng hơi thở rất yếu ớt, nó chỉ mở mắt nhìn Bé tí hon một chút rồi lại nhắm nghiền lại. Cô bé cứ đứng cạnh, tay cầm mẩu gỗ phát sáng để canh giữ cho chim.

Lúc lâu sau chim mới cất tiếng:

Cảm ơn cô bé nhiều lắm! Cơ thể tôi đã ám lên nhiều, tôi có thể bay về phương Nam tìm bạn bè rồi.

Nhìn tình trạng của chim én, cô bé đáp:

Không nên! Ngoài kia băng tuyết lạnh lắm. Chim hãy ở lại nơi này, tôi sẽ chăm sóc đến khi chim hồi phục hẳn.

Bé tí hon tìm một cánh hoa nhỏ, đem đi múc nước cho chim én uống. Sau khi uống nước, nó mới kể lại câu chuyện mình bay ra từ bụi gai và bị thương ở cánh như thế nào, rồi kể cho cô bé nghe cả chuyện nó bị rơi xuống ra sao. Nhưng chim chỉ nhớ được đến thế, nó hoàn toàn không biết sau khi mình rơi xuống thì bị sao, cũng không rõ đây là nơi nào.

Suốt mùa đông đó, chim én ở lại trong hang, Bé tí hon chăm sóc nó hết lòng. Vì vậy mà nó rất yêu quý cô bé. Cả chuột đồng lẫn chuột chũi đều không hay biết chuyện này, nếu không chắc chắn chúng sẽ đuổi chim én đi.

Khi những tia nắng đầu tiên của mùa xuân xuất hiện, chim én đã hoàn toàn bình phục, nó ngỏ ý muốn đưa Bé tí hon đi cùng mình trở về rừng cây. Nhưng cô bé từ chối và bảo:

Tôi không thể làm thế được. Như vậy sẽ phụ ơn của chuột đồng.

Vậy thì tạm biệt bạn thân yêu của tôi!

Nói xong chim én bèn cất cánh, bay tít lên trời cao, nơi có mấy trắng và ánh nắng chan hòa. Cô bé ngước đôi mắt buồn rầu nhìn theo bóng chim. Cô bé rất mến chim, nó đi rồi cô bé thấy rất buồn. Ngày ngày bé đều phải ru rú ở trong nhà, không thể nào ra ngoài với nắng ấm được, vì lúa ngoài đồng đã mọc cao. Với cô bé mà nói, thử ruộng này chẳng kém gì một khu rừng rậm cả.

Một ngày nọ, chuột đồng mới bảo cô bé rằng:

Mùa hạ sắp đến, lễ cưới cùng gần rồi, ông láng giềng cũng đã đem theo rất nhiều lễ vật sang dạm hỏi. Ta cần phải chuẩn bị quần áo mới cho cháu mới được. và ta cũng sẽ cho cháu thật nhiều của hồi môn để đem về bên nhà chồng.

Sau đó chuột đồng kêu cô bé ngồi quay sợ. Bốn con nhện thì bắt tay vào dệt cả đêm lãn ngày. Và buổi chiều nào chuột chũi cũng tìm sang và hứa qua hè, khi trời đỡ nóng hắn sẽ lập tức cưới cô bé.

Trong lòng bé tí hon không hề thích chuột chũi. Cô bé không hề muốn lấy lão, nó muốn rời khỏi nơi này. Vào mỗi bình minh và hoàng hôn, gió thổi khiến các bông lúa ngã rạp, Bé tí hon lại nhìn thấy một bầu trời xanh biếc, và nó lại ước mong được sống bên ngoài, ngóng chim én quay lại đưa mình đi.

Hạ qua thu đến, áo cưới cùng đã được dệt xong xuôi, chuột đồng mới gọi bé lại và báo:

Cháu hãy chuẩn bị đi. Bốn tuần nữa lễ cưới sẽ diễn ra.

Khi đó Bé tí hon mới bật khóc, nó nói mình không thích lấy chuột chũi. Nhưng lại bị mụ chuột đồng mắng vốn:

Õng ẹo cái gì! Tao gả mày cho người danh giá thế còn đòi hỏi gì? Mày xem đi, đến Hoàng đế cũng không có được bộ áo đen bóng như sa tanh của nó. Lẽ ra mày phải lạy trời lạy phật cảm ơn mới đúng đấy!

Ngày cưới đến, chuột chũi hớn hở tới đem Bé tí hon về nhà mình. Lấy chuột chũi rồi, cô bé sẽ phải xuống dưới hang cùng gã, phải xa ánh nắng vì gã căm ghét ánh sáng vô cùng. Bé tí hon lại càng không thể đứng cạnh cửa ngắm mặt trời như khi ở cùng chuột đồng nữa. Nó buồn rầu giơ tay lên và nói:

Hỡi mặt trời ấm áp ơi! Xin vĩnh biệt!

Thời điểm rời nhà chuột đồng cũng đã tới, Bé tí hon ôm theo một bông hoa nhỏ trong tay, miệng lẩm bẩm:

Vĩnh biệt! Xin vĩnh biệt! Hỡi hoa, nếu hoa có gặp chim én, hãy giúp ta gửi lời chào nhé!

Đúng lúc ấy, cô bé nghe được tiếng kêu chiêm chiếp trên đầu. Khi ngẩng đầu lên thì cô bé nhận ra ngay là chim én.

Chiêm chiếp! Chiêm chiếp!

Thấy cô bé, chim én vui mừng hót vang. Bé tí hon cũng mừng rỡ, vội vàng kể chim nghe việc mình bị éo gả cho chuột chũi và nỗi buồn khi phải xuống sống ở hàng sâu, lại phải xa ánh mặt trời.

Nhìn khuôn mặt buồn rầu của cô bé, chim én mơi bảo:

Đông sắp đến rồi, tôi đang chuẩn bị tới phương Nam cùng các bạn. Cô bé nếu muốn đi cùng thì hãy leo lên lưng tôi, dùng dây lưng buộc chặt vào người tôi, tôi sẽ đưa cô bé trốn khỏi gã chuột chũi cùng cái hang ghê tởm của hắn. Tôi sẽ đưa cô bé đi thật xa nơi đây, vượt qua núi cao, tới nơi ấm áp. Nơi đó có ánh nắng dịu dàng, quanh năm nắng ấm như mùa hè, cỏ cây hoa lá luôn xanh tốt. Hãy đi trốn cùng tôi nào, Bé tí thân yêu của tôi, người đã không nề hà cứu sống khi tôi hấp hối trong hang của gã chuột chũi kinh tởm kia.

Hãy đưa tôi theo. Chúng ta cùng nhau rời khỏi đây!

Nói xong Bé tí hon liền leo lên lưng chim và làm như lời chim nói. Sau đó chim én đập cánh, bay vút vào không trung. Nó băng qua không biết bao khu rừng, vượt qua vô số những biển lớn, lại vượt qua những ngọn núi tuyết trắng phủ quanh năm. Vì quá lạnh nên Bé tí hon rúc sâu vào bộ lông dày ấm áp của chim én, nó chỉ dám hé mắt ra nhìn khung cảnh hùng vĩ dọc đường.

Hành trình cuối cùng cũng kết thúc, chim én và Bé tí hon đã đến được xứ nóng, nơi đây trời cao, nắng chói. Trên cây những chùm nho đen mọng đung đưa nhịp nhàng, cũng chi chít những cam chanh ngon lành. Còn có những đứa trẻ xinh xắn đang vui đùa trên đường.

Nhưng chim én vẫn tiếp tục bay xa hơn nữa, và khung cảnh mỗi lúc lại đẹp hơn.

Sau cùng chim đưa Bé tí hon đến một vùng đất lạ, cô bé có thể thấy được một tòa lâu đài bằng đá cẩm hạch trắng muốt được xây dựng dưới bóng một cây xanh, gần dải hồ nước xanh biếc. Trên các cây cột của lâu đài, những dây nho và cây trường xuân chen nhau leo kín. Và chim én làm tổ trên một trong số các cây cột ấy. Nó nói với cô bé rằng:

Đây là nhà tôi đấy! Cô bé thấy đám cỏ dưới kia không? Tôi sẽ để bé xuống dưới đó, sống ở đó bé sẽ hạnh phúc.

Nhìn xuống nơi chim én chỉ, Bé tí hon vui mừng vỗ tay mà trả lời:

Dạ vâng!

Nơi đấy có một cái cột cảm thạch bị vỡ làm ba, xung quanh mọc đầy những bông hoa trắng đẹp đẽ. Chim én liền đặt cô bé trên một chiếc lá to ngay chính giữa.

Bé tí hon vô cùng ngạc nhiên, bé tròn mắt nhìn chàng trai bé nhỏ trong suốt như thủy tinh vậy. Chàng trai này cũng không to lớn hơn Bé tí hon là bao. Và trên mỗi bông hoa đều có một người với vóc dáng nhỏ bé như vậy. Và chàng trai kia chính là vua của họ.

Nhìn người kia một hồi, Bé tí hon mới quay sang thì thầm to nhỏ với chim én:

Nhìn kìa! Anh chàng đó thật đẹp trai!

Với hoàng tử tí hon mà nói, chim én hệt như một con chim khổng lồ vậy, nên chàng tỏ ra vô cùng sợ hãi. Nhưng khi chàng trông thấy Bé tí hon thì chàng say mê ngay. Vì chàng chưa bao giờ được gặp một người con gái có vẻ đẹp tuyệt trần như vậy.

Ngay lập tức, chàng lấy chiếc vương miện đang đội và đặt lên đầu Bé tí hon và ngỏ lời muốn cưới cô bé.

Nếu lấy chàng, cô bé sẽ thành nữ chủ nhân của các loài hoa nơi đây. Hai người họ thật đẹp đôi, không xấu xí như thằng cóc con hay tên chuột chũi già.

Và thế là Bé tí hon đồng ý lấy hoàng tử. Từ những bông hoa bước ra những cặp nam nữ xinh đẹp với những bộ quần áo lung linh. Nhưng đẹp nhất, lộng lẫy nhất vẫn là đôi vợ chồng trẻ mới cưới.

Sau đó người ta cho lắp cánh vào người Bé tí hon, cô bé đã có thể tự do bay lượn từ bông hoa này sang những bông hao khác. Khắp các chốn đều hân hoan vui mừng chúc phúc cho họ. Chim én cũng đậu trên cột đá cẩm thạch, ra sức hót mừng lễ cưới, mặc dù nó rất buồn khi phải chia tay với cô bé.

Hoàng tử nói với cô bé rằng:

Tên của em thì xấu lắm, nhưng em lại rất xinh đẹp. Kể từ giờ, tên của em sẽ là Tiểu Ngọc.

Một thời gian sau, chim én chào tạm biệt bé tí hon để trở về phương Bắc. Nó làm tổ ngay cạnh cửa sổ nhà của người kể câu chuyện này. Thi thoảng nó lại kêu chiêm chiếp, nó dùng tiếng “chiêm chiếp” để kể lại câu chuyện trên cho ông ta nghe, nhờ vậy chúng ta mới biết thêm được một câu chuyện hay như thế này.

Facebook Comments